Wednesday, August 11, 2010

Confidential

Sau hăm mấy năm sống ở Mỹ, một trong những điều tôi vẫn không hiểu nỗi là chuyện đi thăm mấy vị bác sỹ tâm lý học.  Xin lỗi PD một cái trước rồi viết tiếp.  Tôi chưa bao giờ bước vào văn phòng của mấy vị bác sỹ đó, chỉ coi qua phim ảnh hoặc TV.  Đại khái là khi bệnh nhân vào, bác sỹ bảo ngồi thoải mái hoặc nằm trên sofa rồi kể chuyện đời cho ổng/bả nghe, ổng/bả ghi ghi chép chép, hỏi vài ba câu rồi ghi toa thuốc Prozac!  Kỳ thật, chỉ có việc ngồi nghe, góp ý kiến rồi được trả tiền, job gì mà sướng như tiên thế!

Tại sao phải cần đến bác sỹ để gỡ rối tơ lòng (thòng) của mình? Vợ chồng đâu? Bè bạn đâu? Cha mẹ, anh chị em đâu? Tại sao không đi hỏi ý kiến những người đó mà lại phải mất (bộn) tiền đi hỏi ống/bà bác sỹ?


Tôi tìm thấy một lý do duy nhất: confidential, giữ bí mật.

Khi bạn đi xưng tội, vị linh mục hứa sẽ giữ bí mật lời xưng của bạn. Khi bạn vào tham khảo tư vấn văn phòng luật, người luật sư trước khi hành nghề đã phải ký giấy thề giữ trọn bí mật cho khách hàng. Vị bác sỹ cũng thế, mọi điều bạn tâm sự bày tỏ chi nằm trong hồ sơ bệnh lý của bạn.  Hoặc bạn nói điều chi cho nhà báo biết, khi bạn yêu cầu giữ kín tính danh bạn, nhà báo phải kín miệng viết là theo nguồn tin ẩn danh. Vì thế, theo luật pháp, ít nhất ở xứ Mỹ này, sự bí mật của bạn được bảo tồn cho đến khi có sự đồng ý của bạn.

Còn bè bạn và gia đình thì sao? Tôi thấy bao giờ cũng bắt đầu bằng câu: "Tao nói cái này, mày hứa không nói ai hay nghen.", dù thề non hẹn nước, câu chuyện lây lan qua người thứ ba, thứ tư hay người thứ n là quay về bạn. Tại sao? Chỉ vì ngứa lổ miệng, mấy ai giữ được bí mật. Chính tôi cũng thế. Kể bạn nghe, em boss chà là tôi ra thủ thỉ thầm thì với già Bill là em chuẩn bị nghỉ việc, dặn già Bill không nói ai. Smoke break, già Bill kể tôi nghe, cũng dặn đừng nói ai biết. Xong break, tôi vào viết blog kể cho bạn nghe! Too much confidential!

Vợ tôi còn ác chiến hơn nữa. Đôi lần kể chuyện tôi nghe, dặn tới dặn lui rằng tôi phải kín miệng, không nói ai hay. Ừ, ý bà muốn là trời muốn, tôi ráng chịu ngứa, giữ cái miệng im, không dám tỉ tê ai hết. Đùng cái, tôi khám phá ra cô nàng đã khai khắp làng khắp xóm, và ai cô nàng cũng dặn kín miệng!

Tôi kể chuyện này, bạn đừng nói ai hay nghen, tôi tin bạn lắm đó. Bây giờ cô nàng mang bầu, hai vợ chồng quyết định không cần siêu âm coi giới tính của con, trai hay gái, tôi đều thương như nhau. Thế mà cô nàng cứ than rằng lần này sao khác với hai lần trước, nào là con hành quá mệt, nào là thèm ăn tứ tung, chắc là con trai.  Rồi còn nói nếu là con trai, tôi đi cột, con gái, cô nàng đi cắt! Híc, sức mấy tôi chịu tiêu đời trai.

Bạn thấy đó, tôi bật mí cho bạn nghe bí mật đời tôi, cái miệng tôi đã ngứa gì đâu. Lòng tôi thanh thản nhẹ nhõm.  Bạn có lần nào có cảm giác như tôi không?  Và nhờ blog, tôi đã tiết kiệm mớ tiền trả cho mấy ông/bà bác sỹ tâm lý học, mai mốt gặp, tôi sẽ khao bạn chầu ăn nhậu sau nhé.

.

12 comments:

  1. Có phải xin lỗi tui không, khách sáo quá vậy? hihihi

    ReplyDelete
  2. Sặc.xin lẩu chịu ko nẩu luôn.:))

    ReplyDelete
  3. cái vụ này nghe như quen quen.. nhà nào cũng có.

    ReplyDelete
  4. Ờ nha, còn trả tiền theo giờ nữa, cái nghề mắc ham.

    Hahah dzụ vợ dặn kín miệng mà thiệt ra cả xóm biết ráo trọi rồi :))

    ReplyDelete
  5. Welcome back PD :) Xin lỗi thiệt á, sợ PD hiểu lầm tui nhạo chuyện đi khám bs của PD. Kể chuyện Sài Gòn, Nha Trang nghe đi, thèm lắm.

    Mía: hì hì qua noái rùi, réng mà chịu, chéc lè fải doán cái nhoãn Rated X cho bờ lóc này :)

    Đậu:Yeah, ngay cả giấy tờ quốc phòng của Mỹ còn bị đăng lên Wikileak nữa mà :)

    Nàng Tr: Mai mốt mà biết tui có bị cắt, cột chi thì giữ kín giùm, đừng loan dzìa VN làm mí nàng dài chân chạy hết, tui wê nghen :)

    ReplyDelete
  6. Bởi vậy hồi xưa mới có chuyện đào cái hốc cây để trút bí mật vào đó đó anh Hoàng. Giờ thì đào blog để chôn :)
    Em khoái coi show của Dr Phil lắm anh Hoàng ơi, nhiều khi mình thấy tối mịt bí rị mà ổng gỡ ra đơn giản gì đâu

    ReplyDelete
  7. Trời đấtttt, làm như tui nhìu chiện lắm dzạ. Bất wá tui kể 1 người nghe thôi chứ làm gì dữ dzậy. Xíiiiiiiiiiiii

    ReplyDelete
  8. Chời, tiếng xí dài, sắc lẻm như ngọn kiếm vô hình, vút gió vượt đại dương ngàn dặm, cắp phập vào tim đen gã hung thủ ỡm ờ dám cả gan nhạo Tr. cô nương :))) Gã ngã xuống ặk ặk, ôm cổ, từng hơi thở!!!

    Miềng: LOL, tui chưa bao giờ coi mí cái show đó hết :)

    ReplyDelete
  9. Hi` hi`, tu+` ca'i mie^.ng nguo+`i na`y, qua lo^~ tai nguo+`i kha'c ro^`i vo`ng ve^` to+'i mi`nh ma` co`n y ca^u chuye^.n la` ddo+~ la('m ddo' anh Hai. Thuo+`ng thi` ca^u chuye^.n ba(`ng con kie^'n, cha.y mo^.t vo`ng no' tha`nh con bo` mo+'i a'c lie^.t.
    Bo+?i ai ma` da(.n em kie^?u "tui no'i ca'i na`y, ddu+`ng no'i ai he^'t nghen" la` em cha(.n la.i lie^`n. Em bie^?u em thuo^.c loa.i kho^ng ki'n mie^.ng, kho?i nghe cho no' la`nh hehehe
    No'i cho+' co' nhie^`u chuye^.n em a^'m u+'c la('m ma` cu~ng ra'ng nhi.n kho^ng da'm no'i, ne^n tra'nh dduo+.c chu+`ng na`o, to^'t chu+`ng ddo', he'n.

    ReplyDelete
  10. hà hà Cap. Hôm thứ hai lò tò vô làm lại, nghe coworker phao tin đồn là boss hiện tại của anh chuyển đi làm chổ khác, office anh lại có boss mới. Mèn ơi, cái miệng ngứa gì đâu mà lỡ hứa giữ im giùm bà già đó. Trưa nay boss made official, anh gọi phone cho 1 tên coworker ở chổ khác biết, hí hửng tưởng là breaking news, ai dè hắn ta cũng biết tin rồi, từ miệng bà già nọ!!! Ghét, lần sau nghe tin chi là 888 cho fẻ cái bụng :)))

    ReplyDelete
  11. Hi..hi...cái gì chứ giữ BÍ MẬT thiệt là khó hé!!! vì ai mình cũng tin tưởng hết , vậy mới chết á...

    ReplyDelete
  12. Dzậy anh phải trả tiền cho mí blogger thay vì phải trả cho BS Tâm Lý đó nha .....kekekekekeke

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.