Wednesday, August 25, 2010

Nguyễn Đăng Thường: Củi dạt

Tôi biết tôi có lỗi!  Tôi đã không xin phép mà tự tiện copy.  Tuy nhiên, khi Talawas không còn được tìm lại bài cũ, tôi xin tạm thời mượn đỡ bài thơ của ông Nguyễn Đăng Thường cho đến khi Talawas phục hồi trọn vẹn.


Bài thơ mới được đăng hôm kia, tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần, tuy chưa đến nỗi thuộc lòng nhưng cái đầu cứ vương vấn mãi với âm điệu của bài thơ.  Tôi có cảm giác hình như ông ta viết riêng cho ai đó vừa có một truyện ngắn cũng mới được đăng trên Talawas.  Tôi thích cái tứ thơ Củi dạt.  Bạn có bao giờ đi dạo trên bờ biển hay bờ sông, thấy những que củi đen đủi tấp vô ven bờ chưa? Những que củi đó từng sống trên đất, vì gió bão mưa sa ngã xuống, sóng cuộn ra biển, khi mưa tạnh trời quang, sóng lại đánh dạt chúng vào bờ.  Đời người viễn xứ có tương tự như thế chăng?  TCS cũng từng có một ý nhạc, biển sóng biển sóng đừng xô tôi...

Tuy nhiên, có một điểm tôi vẫn không hiểu nỗi, đó là chữ "cả hai", trong bài nhà thơ dùng chữ hắn và kẻ, ngôi thứ ba số ít, vậy ai là "cả hai"? Tôi định bụng viết ý kiến hỏi nhà thơ thì Talawas bị sập tiệm!

Bạn nghĩ gì về bài thơ này?


Aug 29: Tôi vừa được nhà thơ trả lời như sau trong phần ý kiến bên Talawas blog:


Nguyễn Đăng Thường wrote...

@Hoàng:

Cám ơn [Bác?] Hoàng đã đọc và thích bài thơ Củi Dạt. Xin thưa: Bài thơ có chí ít là 2 nhân vật trong buổi "hội ngộ". Đó là:
a) "kẻ phát ngôn" trực tiếp về vai trò của lịch sử khi chung cuộc, nghĩa là phần đầu của bài, vì là thơ nên ko để trong ngoặc kép. Nhân vật này (anh chiến sĩ cộng hòa/dân chủ) cũng có thể là kẻ đã hồi ức "buổi thiếu thời thản nhiên tay súng vai ba lô"
b) tác giả bài thơ, nhân vật thứ hai, vừa kể gián tiếp lại lời của "kẻ phát ngôn" (phần đầu ko đóng ngoc), vừa hình dung "buổi thiếu thời" của anh chiến sĩ/một người bạn cũ, trong buổi tái ngộ. Nhân vật này cũng có thể là "hắn", kẻ đã đặt ra câu hỏi về "củi dạt" kết thúc bài thơ. Nếu vậy thì buổi "tái ngộ" ấy đã có thật.
Nhưng "hắn" (kẻ đêm đêm đối diện tử thần có gương mặt của một mỹ nhân và tự thắc mắc) cũng có thể là tác giả của bài thơ, một "kẻ ngoại cuộc", một "người xa lạ" đã nghe nói về cuộc "hội ngộ" đó và kể nó lại trong bài thơ Củi Dạt, với câu hỏi cuối cùng. Hoặc là "hắn" đã ko được nghe ai kể lại cuộc "hội ngộ" kia, mà đã tưởng tượng/hư cấu cuộc gặp gỡ ấy, tuy mọi sáng tác, dù "hiện thực", đều là "hư cấu".
Hy vọng cách "diễn dịch" ko quá rối rắm, khó hiểu?


NGUYỄN ĐĂNG THƯỜNG – CỦI DẠT



ai đang mơ
người Việt ngoài nước
hay người dân trong nước
ai đang chiêm bao
giấc nam kha trí tuệ đỉnh cao
hay cơn ác mộng của thời đồ đểu
lịch sử sẽ phân minh
lịch sử sẽ có trả lời thỏa đáng
đâu là thực và đâu là mộng
nhưng lịch sử cũng không nhất thiết
luôn luôn phải là
định mệnh
nói xong
kẻ phát ngôn xoay nhìn qua khung cửa
đêm vắng không ánh mắt hỏa châu
đêm khuya không trăng sáng trong làng
như vào buổi thiếu thời
thản nhiên tay súng
vai ba lô
xông pha trên vạn nẻo đường đất nước
chiều mưa biên giới
nơi bản thượng dừng bước mỏi nghỉ chân
và cả hai vẫn lặng thinh
bất động
như hai chiếc ghế trống
bia lon đã cạn
thuốc điếu đã tàn
đêm của tiếc nuối phút của muôn vạn
tình cảm chứa chan
và hắn thắc mắc
khi đêm đêm hắn trực diện với tử thần
(có khuôn mặt của một mỹ nhân)
hắn vẫn tự chất vấn
rằng hai trái tim đã khô héo ấy
trong cái phút ấy của đêm tái ngộ đã xa
xưa ấy
có nghĩ tới hay không
nỗi tái tê của thanh gỗ mục
sóng gió hững hờ đã xô tấp vô bờ
© 2010 Nguyễn Đăng Thường
© 2010 talawas

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.