Monday, August 23, 2010

Nhiếp Ảnh: Bước đầu DSLR

Tôi thường hay được/bị đè ra hỏi là nên chọn máy chụp hình nào cho bước đầu chuyển lên DSLR từ máy Point and Shoot. Tiện đây, tôi xin phép được trả lời chung chung phần ý kiến của mình.

DSLR viết tắt từ Digital Single Lens Reflex, có nghĩa là ánh sáng đi qua lens, phản chiếu vào tấm gương, dội lên view finder cho bạn thấy ảnh thật, khác với đa số máy P/S, bạn nhìn qua EVF (Electronic View Finder) thấy qua màn hình video.  DSLR phức tạp hơn P/S, có nhiều functions để chỉnh chi tiết hơn P/S và quan trọng hơn hết, diện tích của sensor to hơn P/S... do đó giá thành cao hơn P/S.  Cũng như mấy hãng xe hơi nổi tiếng, nào là Toyota, Honda, Subaru... mấy hãng chụp hình có nào là Canon, Nikon, Sony (mua lại Minolta), Pentax... nhưng tôi thấy dân Pro thường quay qua hai hãng Canon và Nikon vì giàn lens phong phú. Dân amatuer có thể chọn Sony vì tên hiệu và Sony là hãng duy nhất dùng kỹ thuật rung sensor để giúp bạn tránh rung tay. Canon dùng kỹ thuật IS (Image Stabilization), Nikon dùng VR (Vibration Reduction), Panasonic hay Sigma dùng OS (Optical Stabilization)... tuy khác nhau tên gọi nhưng thực chất là chỉnh từ lens để giúp hình ảnh khỏi bị nhòe vì rung tay.


Vậy bạn nên chọn system nào?

Cái Nikon D100 của tôi là DSLR đầu tiên của nhân loại, tính đến nay đã 7 năm, bằng tuổi bé Xí. Digital photography đã tiến bộ rất nhiều, rất xa và sự cạnh tranh ngày càng gắt gao, do đó, entry level DSLR của hãng nào cũng hơn cái D100 của tôi hết. Tuy nhiên, vì cố tình làm thật rẽ để thu hút khách hàng mới tập tễnh vào, máy entry level của hãng này thua hãng kia điểm này, lại hơn ở điểm khác. Canon và Nikon luôn cố gắng đi tiên phong. Người xài Nikon sẽ recommend bạn chọn Nikon, người dùng Canon sẽ bảo bạn mua Canon... Canon hay Nikon thì tùy vào con mắt bạn nhìn và tay bạn cầm máy lên thử. Theo tôi, giá thành của lens và máy của Canon đều rẽ hơn Nikon tí tẹo.  Điều quan trọng bạn phải hiểu là căn bản của một system DSLR bạn cần có: Một, cái body máy chụp hình; hai, ống lens; ba, một cái flash. Tức số tiền của bạn đầu tư phải nhân gấp ba lần dự tính mua cái body ban đầu. Từ đó, bạn từ từ build up lên system của bạn, và bắt đầu vào vòng quay của hãng máy chụp hình.

Trước đây, mấy hãng làm máy chụp hình cố thu hút thành phần đã có máy SLR chụp bằng phim, họ cố gắng đưa ra digital body có thể xài những ống lens cũ. Sau vài năm, thành phần đó đã chuyển qua digital, hãng chế tạo máy đưa ra loạt máy entry level không xài được hoặc giới hạn xài ống lens cũ để giảm giá thành sản phẩm. Ví dụ: Loạt Nikon D3100, D3000, D5000 mới ra sau này chỉ xài được loại lens có chữ AF-S, máy không xử dụng auto focus cho loại lens có chữ AF, hoặc loại lens cũ hơn nữa, chỉ chụp ở mode Manual tất cả từ focus đến meter chỉnh sáng.

Sensor của DSLR thường nhỏ hơn mặt bằng của phim, Canon nhỏ hơn 1.6 lần, Nikon nhỏ hơn 1.5 lần, do đó, field of view hẹp hơn. Ví dụ: nhìn trên ống lens cũ bạn thấy 28 - 200mm, khi gắn vào Canon, ống lens đó thành 45 - 320mm hay Nikon thành 42 - 300mm, wide angle không còn là wide angle nữa. Tại sao nhỏ hơn? Với phim, mặt phẳng của phim có chất hóa học thay đổi theo mọi góc cạnh của ánh sáng; nhưng mặt sensor chỉ thay đổi tiếp nhận với ánh sáng thẳng góc với pixel; vì vậy, họ làm sensor nhỏ hơn để bỏ đi phần ánh sáng không chính xác. Những máy mắc tiền gọi là Full Frame như Nikon D700 hoặc Canon 5D đều có software rất tốt để compensate phần rìa ánh sáng chiếu xiên.

Entry level thường được bán chung với một hoặc hai ống lens, gọi là kit. Những ống lens đó, theo báo Popular Photography, được chế tạo riêng cho từng máy, tuy rẽ nhưng không đến nỗi bỏ đi, có điểm rất sắc nét. Tuy nhiên, sau khi bạn master your domain, bạn sẽ sắm ống lens khác tốt và mắc tiền hơn. Đó là điểm dụ khị khéo léo của hãng máy chụp hình. Khi tôi sắm DSLR, tôi đã có vài ba cái lens Nikon cũ nên tôi chỉ sắm cái body.  Nếu bạn tậu Kit, tôi xin nhắc lại là bạn phải mua thêm một cái flash riêng, on camera flash chỉ là đồ chơi, không đủ chiều cao nên khi chụp với những ống zoom lens dài, bạn sẽ thấy một khoảng vòng đen trên hình gọi là vignette.

Tôi xin tạm thời dừng ở đây. Bạn có thể cho tôi ba phải, không trả lời chính xác chọn system nào. Chịu thôi, vì nó phụ thuộc vào con mắt của bạn, túi tiền của bạn, sở thích của bạn, và hệ thống chợ trời bán lại trong trường hợp bạn không thích. Ở Mỹ tôi có chợ trời, nhưng đồ entry level thường mất giá nhiều hơn hàng của pro; body mất giá nhanh hơn ống lens.  Riêng Phú, nếu không muốn bị lạc hậu như tôi, Phú nên chọn cái Canon 550D mới hơn; Canon 500D đã hơn một tuổi, Phú sẽ thấy DSLR mở ra nhiều chân trời mới của nhiếp ảnh.


5 comments:

  1. mệt hết người phewwwwwwwwww. Đọc tên máy với lens mà thấy toàn tiền :(

    ReplyDelete
  2. đồng chí chồng ơi, mau ra hầu wạt giùm, không chừng có tin vui :)

    ReplyDelete
  3. Cảm ơn anh, nói thiệt là em còn lơ mơ quá, hôm qua cầm con Lumix FZ18 vọc hoài mà nó chẳng đâu vào đâu, chắc phải chuyển qua DSLR thôi

    ReplyDelete
  4. Tui hy vọng tui trả lời cho Phú chút chút :)

    ReplyDelete
  5. Đúng là DSLR chụp khác hẳn.

    Anh thỉnh thoảng ghé qua nhà cho ý kiếm mấy tấm mới chụp để em út luyện nghề chút hen.

    Thanks

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.