Sunday, August 1, 2010

Tôi đưa em sang sông

Hình từ MSNBC


Trong quyển Vang Bóng Một Thời của Nguyễn Tuân có chuyện Thả thơ, một trò chơi ăn tiền được cho là thanh cao của kẻ sĩ thời vua quan.  Thả thơ là sao?  Là trong một cái túi của nhà cái đựng khoảng trăm câu thơ trên những mẩu giấy nhỏ.  Nhà cái sẽ bốc ra như bốc thăm, đọc lên cho nhà con nghe, tuy nhiên, trong câu thơ đó bị xóa một chữ, gọi là vòng.  Ví dụ: Tôi (...) em sang sông.  Sau đó, nhà cái sẽ cho nhà con biết những chữ có thể nằm trong cái vòng đó như: quăng, lăn, mang, cõng, cho, đưa.  Nhà con sẽ chọn một trong sáu chữ đó, ai đoán trúng chữ đưa thì ăn tiền, ai đoán những chữ khác là thua.

Bạn có thấy tiếng Việt mình phong phú không?  Thay một động từ, ý nghĩa của câu hoàn toàn khác hẳn.

Tôi lăn em sang sông.  Cũng là tiếng em nhưng với động từ lăn khiến tôi cảm giác em này là em... hai néo, trăm ký phục phịch, béo ngậy.

Tôi quăng em sang sông.  Em này thuộc loại lựu đạn, mau mau vất đi kẻo có ngày nổ cụt tay.

Tôi mang em sang sông.  Em này còn nhỏ dại như em út.

Tôi cõng em sang sông.  Em này handicap thứ thiệt.

Tôi cho em sang sông.  Rõ ràng tôi thuộc họ sở khanh.

Và cuối cùng, với động từ đưa mới diễn tả tiếng em của tình yêu đôi lứa lãng mạn.

Bạn biết tại sao tôi blog tấm hình này không?  Bởi tôi cũng có hai đứa con gái.  Hăm mấy năm nữa, cái mặt tôi cũng sẽ táo bón đau khổ như chàng cựu tổng thống xứ Mỹ của tôi, Bill Clinton, vậy.  Tôi chưa biết đích xác tôi sẽ dùng động từ nào đây, cứ tạm thời là đưa nhé.

.

2 comments:

  1. Bố Clinton nhăn là phải rồi. Tốn 3 triệu đô để "đưa" con gái rượu sang sông không nhăn cũng méo.

    ReplyDelete
  2. leakaway: Nhà giàu tiêu tiền sướng thật. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.