Friday, September 10, 2010

Vang bóng

Vang Bóng Một Thời là tựa của cuốn truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Nguyễn Tuân, người ta hay nói để nhắc lại thời vàng son, sung sướng đã qua. Bạn có bao giờ nhắc lại không? Thời của tôi là:


Xăng giá 80 cent một gallon! Năm mới qua Mỹ, giá xăng rẻ kinh khủng, thằng em họ tôi từ Munich sang giật mình, bên đó giá gấp 4, 5 lần, giá gần $1 một lít trong khi bên tôi 4 lít dưới $1!  Tôi làm pharmarcy clerk trong chợ Giant, nghe khách hàng ngoại quốc nói: "Tôi chưa bao giờ thấy điều kỳ quặc này ở nước nào trên thế giới, một gallon xăng rẻ hơn một gallon nước! Chỉ có Mỹ!"  Có thể ông ta chưa du lịch Ả Rập Saudi.  Rồi xăng dần dần lên giá, vẫn còn thở, mỗi lần đi chơi xa, chạy chung chiếc van, anh em cứ nằng nặc đòi trả tiền xăng; đến lúc xăng lên ngút, anh em cứ lấy cớ vác tằm đi đái mỗi khi dừng lại đổ xăng.  Bây giờ xăng lưng lửng giá $2.99/gallon, mừng thấy tía, vì có hè nó đã bò lên gần $4/gallon!

Thuốc lá $9-10 một cây! 555 và Dunhill mắc hơn một chút vì hàng nhập. Tôi qua Pháp, dân Tây hút thoải mái, giá mắc hơn gấp ba lần Mỹ. Bây giờ xứ Mỹ tôi bắt chước châu Âu, đánh thuế thuốc lá rất nặng, giá một cây Dunhill mua trong Costco là $55. Nhưng đỡ một điều là bên này em nào hút có riêng thuốc lá em đó, không như Sài Gòn ngồi café, bỏ bao thuốc đầy ra mà đứng dậy là chỉ còn cái hộp.

Vé máy bay đi châu Âu vào mùa đông chỉ $399 round trip! Tôi đi được hai bận qua Munich với giá này, mỗi lần đi tôi lại có món quà nho nhỏ của hãng Virgin Atlantic làm kỷ niệm. Khi đi học ở UMd, tôi xin cái thẻ nợ American Express, nó cho kèm theo 2 cái voucher đi trong nước Mỹ round trip chỉ có $118, tôi bay qua Cali hai bận với giá rẻ mạt đó.  Cái thời đi máy bay được uống nước free, được ăn đậu phụng pretzel free, bay đường dài có đồ ăn free, được mượn cái mền đắp, cái gối kê đầu free, được gửi hành lý free... vang bóng một thời, bây giờ chỉ có nụ cười là free, sau đó là xin anh/chị cho xin cash hoặc credit card!  Có lần bay redeyes từ Cali về vào đêm ba mươi, đúng giao thừa, tôi xin ly đá, móc chai bia mang theo và mấy miếng nem Cali ra nhâm nhi khiến cô tiếp viên ngạc nhiên ngó như tôi là thằng man rợ! What? Bộ cấm mang bia lên máy bay uống hay sao?

Thời trả copay mua thuốc theo toa bác sỹ chỉ $1! Bây giờ là $50 cho thuốc brand name! Chắc cũng vì tiếc tiền mua thuốc ngừa nên cô nàng Diễm nhà tôi để dính đứa thứ ba!  Càng lúc, tiền bảo hiểm trả là tiền copay!  Tức một điều, thời ấy trả tiền copay rẻ nhưng không bao giờ đau bệnh để đi khám bác sỹ xin toa.  Bạn khoan qui tội tôi đã nhé, tôi chưa đi bác sỹ xin toa mua viagra đâu, chỉ có mẹ con nhà nó phải thường xuyên đi thăm bác sỹ thôi.  Chỉ một lần tôi đi bác sỹ gia đình nằng nặc đòi bác ấy cho toa mua viagra là lần đầu tôi về VN, tôi mua 10 viên, tính về bán lại kiếm lời nhưng rồi cũng cho bè bạn hết.

Thời gởi về $100 cho bà con họ hàng ở Sài Gòn, bà con mừng rỡ cám ơn rối rít vì đủ để bà con sống trong vòng hai tháng.  Bây giờ gửi $100 về chỉ đủ trả tiền cước phí điện thoại di động của bà con trong vòng hai tháng nên lời cám ơn hụt hẫng theo gió bay xa.

Thời chỉ cần thức giấc trước giờ vô làm khoảng nửa tiếng, đánh răng rửa mặt, thay áo quần xong, giông ra xe chạy chừng mươi, mười lăm phút là đến sở, đúng giờ bấm thẻ.  Bây giờ bốn rưỡi sáng thức giấc, trễ mười phút là thời gian chạy đến sở lâu hơn thêm mười phút, con đường I66 đông kịt những xe!  Chiều về nếu trễ một chút là bumper to bumper traffic nhích từng bước một xì lô mùi, ngán vô cùng tận.

Thời (ngu dại) cứ buồn buồn là móc credit card mua vé bay sang Cali tìm bạn hợp ca bài Đời Tôi Cô Đơn!  Bây giờ thành đời tôi cô đơn nhưng hai tay bế hai em, sắp bế em thứ ba và chỉ ngậm ngùi hát sẽ một mình ên!

......


Thời vang bóng của bạn ra sao?  Kể cho tôi nghe với.


.

4 comments:

  1. Vay la anh qua luc 1980? Luc em qua toi My la 87, khong nho nhieu lam vi con be nhung chi biet la luc do cai gi cung re, cai gi cung moi, cai gi cung it...bay gio thi khac roi :)

    ReplyDelete
  2. Tui qua tháng 7 87 từ Palawan đó Tuấn. Tuấn còn nhớ cây xăng Crown không, rẻ nhất, nói 80 cent thì không chíhh xác lắm, nó nằm trong khoảng đó. Cái thời ông Reagan, kinh tế ổn định, bức tường Bá Linh sập, quảng trường Thiên An Môn, Wind of Change của Scorpions... tưởng chừng như sẽ nhảy múa hát vang mừng rỡ... Ngờ đâu?!?!?!

    ReplyDelete
  3. Trời ơi, nghe kể thấy càng não lòng cho cái thời nay quá :((. Công nhận, giờ gửi $100 về vn còn sợ bị chửi hhahahah

    ReplyDelete
  4. Suỵt!!! Nàng Tr. la lớn quá, xấu hổ chết :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.