Sunday, January 9, 2011

Lai rai

một chai Corona
vài hạt đậu phụng rang
và câu hát
em, tại sao em đến cho anh yêu vội
tôi ngồi nhâm nhi
một mình
trong bóng đêm


miệng thèm khói thuốc
đầu bắt phải bỏ


đầu nhớ chuyện xưa
miệng bắt phải chừa


giữa cuộc sống trùng điệp bề bộn
có góc nhỏ le lói
trong tim
vẫn lóe lên bập bùng
khi bắt gặp một câu hát hay lời thơ


em, tại sao em đến cho anh yêu vội


ba ơi, mẹ kêu ba lên ngủ
ba mau lên ngủ không thôi em Su bò xuống


em, tại sao em đến...

4 comments:

  1. em, tại sao em réo, cho anh bò lên hí...hí.

    ReplyDelete
  2. chị BeBo: phải là
    em, tại sao em réo, cho anh bỏ mộng :))

    ReplyDelete
  3. hehe..ai bie^?u anh kho^ng cho*` con ngu? ro^`i ha~i mo* mo^.ng thi` se~ kho^ng bi. qua^'y ra^`y.

    ReplyDelete
  4. Cuối tuần, bé Xí ngủ chung, cả 2 đứa dành mẹ nó nên anh phải lo lên lãnh phần con Su :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.