Monday, January 24, 2011

Những câu hỏi

Ở VN, có bao giờ bạn đặt câu hỏi lương của một ủy viên trung ương đảng là bao nhiêu không?  Khi tìm được rồi, bạn có đặt dấu hỏi tiền đâu trả khi phóng viên BBC thấy ông ta vào ăn quán phở có giá kỷ lục $37.50 một tô phở thịt bò Kobe không?



Bên này tôi biết lương chính thức của chàng Obama của tôi.  Không những thế, cuối năm, dựa vào bản khai thuế, tôi còn biết chàng ta còn cày part time job nào, lương trả bao nhiêu.  Khi chàng hay nàng Obama của xứ Mỹ tôi nhận quà của ai tặng, cả hai đều phải khai báo rõ ràng, rồi cuối năm công bố danh sách cho tôi biết quà gì, ai tặng, trị giá bao nhiêu, nhận lúc nào...  Bạn không tin tôi hả?  Bạn thử click vào link này xem bản báo cáo của năm 2009 nè.


Quay lại với chàng ủy viên trung ương đi ăn phở mắc nhất Hà Nội.  Giả dụ như VN mình được tự do báo chí, chàng ta sẽ trả lời ra sao nhỉ?  Có gì đâu, thằng bạn VK đãi ấy mà.  Lạy bố, VK nào mạnh tay thế?  VK cỡ tôi và mấy bạn bên này chắc là không thể nào điểm tâm bằng tô phở giá đó.  Chắc VK này thuộc dân buôn, khi trả tiền có xin biên nhận để về khai thuế business expense.  Ồ, tôi không ăn phở bò Kobe, tôi chỉ ăn phở bò Mỹ.  Giá rẽ hơn nhiều.  Bác ăn chi, tôi có nói gì đâu.  Có ăn mới có sức lo việc nước, việc dân.  Nhưng miệng ăn thịt bò tư bản mà miệng cũng lo nói việc cộng sản thì tôi sợ bác trúng gió sái hàm thôi.  Ối giời ơi, ăn cho đời bớt khổ chứ có béo bổ gì đâu.  Ăn thử cho biết, thịt bò của ta ngon hơn nhiều.  Vâng, thịt của ta mua từ hợp tác xã nông nghiệp, gặm cỏ non, thịt ngon hơn nhiều (?!?!).


Nếu ông quan nào xứ tôi chơi dại lấy tiếng ngu như thế là sống không nổi với báo chí, lạng quạng, năm sau mùa bầu cử là mất job.  Giáng sinh vừa rồi bão tuyết phía bắc, ông Thống đốc New Jersey đi Florida nghỉ vacation, không chịu cancel vacation để đốc thúc thợ thầy cào tuyết làm sạch đường, thế là bị chửi!  Ông tổng thống Bush trễ vài ngày đi thăm New Orleans vài ngày sau nàng Katrina ghé thăm, thế là bị chúng chửi vô tâm, đi vào lịch sử.  Ông thị trưởng Washington DC Fenty dẫn vợ con đi qua Doha coi tennis, về, bị lôi ra hỏi tiền đâu đi, ai trả, nếu dân Ả Rập trả thì lý do tại sao nhận...  Năm nay chàng mất job.


Còn VN ta?  Don't worry about that, job security forever.  Just (b)eat it!


Bạn đọc tin đại hội XI thành công rực rỡ, bạn có đặt câu hỏi tiền đâu tổ chức đại hội không?  Thử làm con tính.  1500 người đi họp, một ngày ăn vỉa hè, ngủ khách sạn mini Hà thành tốn ít nhất $50 là $75,000/day.  Nhân cho 7 ngày hội họp là $525,000, hơn nửa triệu đô la.  Chưa tính vé máy bay, chưa tính tiền còi hụ đưa đón, chưa tính nhiều lắm...  Điều tôi muốn nói là liệu đó có là tiền thuế của dân?  Suỵt, hàng quốc cấm, tin nhạy cảm, hàng mẫu không bán, bí mật quốc phòng, yada yada yada...


Bạn hẳn biết tin ông TS Nguyễn Thanh Nghị, hiệu phó trường ĐH Kiến Trúc, con trai ông thủ tướng NTD, được bầu vào ủy ban trung ương chức dự khuyết.  Tôi chú ý tới ông TS này vì thứ nhất, chàng học KT, thứ hai, chàng tốt nghiệp GW ở vùng tôi.  George Washington University là một trường tư, giá học phí rất cao, dân CCCC học rất đông, nhất là dân Trung Đông.  Năm xưa tôi cũng được nhận vào học được 2 semesters, không đủ tiền học phí, đành bỏ ngang.  Tôi tự hỏi chàng có học được điều hay ở xứ Mỹ tôi để về xây dựng quê hương.  Thời gian sẽ trả lời.  Rất mong.


Sống với lũ, rồi quen với lũ, chịu đựng lũ là quan niệm xưa rồi.  Đã đến lúc bạn phải biết đặt câu hỏi và người được hỏi có trách nhiệm phải lo trả lời.  Tại sao?  Bạn không còn sống ở những thiên đường mù nữa.  Mắt bạn đã sáng, tai bạn đã thông, lẽ nào bạn không có can đảm hỏi thử kẻ dẫn đường có mù quáng hay không?


Bạn có thể chê tôi là dân Mỹ lắm chuyện nhiều lời.  Nhưng tin tôi đi, tất cả các tiến bộ về khoa học, kỹ thuật hay xã hội con người đều bắt đầu bằng dấu hỏi.


.

22 comments:

  1. hỏi, mờ ai trả lời :)

    ReplyDelete
  2. bác tố trưởng tổ dân phố :)

    ReplyDelete
  3. Bi giờ có biết tiền từ đâu ra thì có ai dám nói ra không??

    ReplyDelete
  4. Tui có bà con với Nguyễn Thanh Nghị đó nghe....

    ReplyDelete
  5. wow, phở gì mà tới $37/tô? Bên đây em mua được đủ nguyên liệu nấu cho 5 người ăn.

    ReplyDelete
  6. Mẹ Chuột: anh nghĩ là dám, nói bóng nói gió như anh nè :)

    WOW, BREAKING NEWS hả chị BeBo :) Bà con nàm thao? Gọi cụ bằng bác? Tui hy vọng mí tay trẻ đưa làn sóng suy nghĩ mới vào cổ máy cà rịch cà tàng dễ ghét.

    Mẹ PP: Báo NV đăng, Ngọc Lan cũng có nói. Alô alô, mẹ PP thuộc dạng nghèo, ngắn cổ khó kêu kekekekek

    ReplyDelete
  7. Bravo Anh Hai! Viet^' hay lam(', hi vong. the^' he^. tre? bot*' bi. "mu`"...

    Em biet^' co^ ban. kia`, la` con cua? ong^ lon*' VN, co^ noi' voi*' Em nhu* vay^` "Bo^' minh` khong^ nhan^. tien^` hoi^' lo^., chi? nhan^. qua` thoi^." Em nghe xong tuc*' canh` hong^ luon^.

    ReplyDelete
  8. Thy: nhân chuyện em nói, anh kể cho nghe chuyện này. Chị Diễm có cô bạn qua chơi, khá lâu rồi, anh chở cả nhà đi biển. Ngồi xe, 2 mạng tám với nhau, lọt vô tai anh. Đại khái là cô bạn kể về một cô bạn khác ở VN, học ĐH xong ra làm công việc mua supply cho hãng, cuộc sống khá lắm vì mỗi tháng có phong bì. Anh mới ngạc nhiên hỏi tại sao có phong bì, cô ta trả lời là người bán đưa. Thế là hối lộ rồi còn gì, cô ta cãi lại là không, đó là quà người ta cho, anh lắc đầu, không cãi nữa!

    Phụng: nụ cười tinh quái, iêu wái :) vì không hiểu em cười cái gì.

    ReplyDelete
  9. Thấy anh phân tích rất chí lí nhưng với giọng điệu thì ta nói, hỏng cười k được.

    ReplyDelete
  10. Thi` boi*? vay^. moi' noi' ddo' Anh, khong^ biet^' con` bao nhieu^ the^' ky? nuoc' VN moi*' het^' cai' canh? nay`.

    ReplyDelete
  11. Có chiện gì khác hông anh Hai? Chiện này xảy ra hà rầm ở VN mà . Có đứa còn cãi cối cãi chày nữa kìa, làm như mình nói oan cho cán bộ haiizzz

    ReplyDelete
  12. Cap: ý anh muốn kể là người bình thường nghĩ chuyện đó là chuyện bình thường ở huyện. Do đó, sự suy nghĩ của mình và họ đã khác trong những điều cơ bản, mà điều quan trọng nhất, theo anh nghĩ, là sự giáo dục.

    ReplyDelete
  13. Em không có nghĩ như anh nha, không phải ai cũng nghĩ điều đó là bình thường, ai cũng có câu hỏi to tướng trong đầu. Nghĩ bình thường là mấy người " nhận phong bì " kìa, còn dân đen vẫn hỏi, nhưng như em nói đó, hỏi rồi thì làm sao? ai trả lời, câu trả lời đó có minh bạch hay không thì tự người hỏi đã biết. Giờ họ có trả lời mà anh không tin vì biết chắc nó không thế thì làm sao? Lại tiếp tục hỏi à?

    hehee, câu hỏi vô tận.
    Em không thể tìm đường cứu..xác này, cũng không thể làm cuộc cách mạng gì gì gì, nên cứ cho mọi thứ là bình thường, hỏi chi cho nặng đầu. Hèn thía đấy :)

    ReplyDelete
  14. Mía có nhớ ông dân biểu gì đó đứng lên đặt câu hỏi với ông thủ tướng không? À ông đại biểu Nguyễn Minh Thuyết. Đó, đó chính là bước đầu đặt câu hỏi. Một người hỏi sẽ không lớn, vạn người hỏi tiếng sẽ lớn hơn. Không có câu trả lời thoả đáng, hỏi tiếp cho ra lẽ. Hỏi ai? Dân biểu được bầu ra để làm gì? Đương nhiên câu hỏi là vô tận, nhưng nếu tìm được câu trả lời tức là đối thoại.

    Kách mệnh gì giờ này cho to tát. Có gì mà hèn? Đặt một câu hỏi nhỏ, làm một việc gì đó nho nhỏ, theo anh nghĩ, là em đã thể hiện tình yêu của em giành cho mảnh đất em đang sống và người sống chung quanh em.

    ReplyDelete
  15. anh, năm nào mà chẳng có câu hỏi,ĐHĐ lần nào chẳng có chất vấn này nọ,mà có thay đổi chi mô, hehe.Em vd cho anh một việc làm nho nhỏ nha, em đi xin xác nhận giấy KT3, vì có nhà ở sg nhưng chưa nhập hộ khẩu được, nhưng em đợi,đợi miết vẫn không ai duyệt,trong khi đó nếu không có KT3 thì không làm được gì nha, như là nước và điện sẽ tính theo vượt định mức, giá rất cao nha. Em quyết tâm là sẽ không đưa bao lì xì hay kẹp phong bì, để xem ai lì hơn,vì theo đúng lý thì người ta vẫn phải duyệt cho em. Nhưng rồi thì sao? em đợi cả tháng vẫn chưa có,lý do là còn phải chờ xem xet. Thế là thua,em phải nhet bao lì xì,thì ngày mai có liền. hehehee. Lương nhà nươc itsttttttttt lắm, không làm thế sao ai mà sống nổi, cũng phải thông cảm với người ta chứ, hức hức.
    Nhưng mà, vài ba chục năm nữa sẽ khác, em tin vậy.

    ReplyDelete
  16. Sự tin tưởng im lặng lạc quan :)

    Tại sao nhà nước không tăng lương cho công nhân viên chức? Tại nước ta còn nghèo. Tại sao không ai can thiệp giải quyết cho những người như em? Tại người ta còn bận bịu xây dựng đất nước giàu mạnh. Tại sao 30 năm xây dựng qua rồi mà đất nước không giàu mạnh? Tại có những người tạm trú như em. Tại sao em lại tạm trú, cần hộ khẩu? Tại nếu không có hộ khẩu em fải trả tiền điện nước cao. Tại sao em phải trả tiền điện nước cao? Tại vì nước ta còn nghèo. Hỏi cho lắm, tắm cũng ở truồng hả Mía? :))) Mèo lại hoàn mèo. Okay, só rì, anh sai.

    ReplyDelete
  17. hì,cho em nói thêm chút nữa. Em đâu có nói là anh sai đâu nà,em cũng đâu cố chứng minh rằng VN xưa giờ vẫn thế đâu :). Dù gì thì em vẫn sống ở đây,em vẫn yêu Vn dù nhiều hay ít, nhưng mà chắc là nhiều. Mà em không nghĩ VN 30 năm qua vẫn còn nghèo nha. Nghèo sao có tô phở giá 600k đc? :).Mà đâu phải ai ăn tô đó cũng là CCCC đâu, doanh nghiệp trẻ giàu có rất nhiều. VN không nghèo,chỉ có người ko biết làm giàu như em thâu :))

    ReplyDelete
  18. Mía nghĩ chữ giàu khi những món hàng xa xỉ xuất hiện là sai rồi. Bởi đó chỉ là thiểu số rất nhỏ. Sự an cư cho đa số mới quan trọng. Cứ đặt câu hỏi về tình yêu, cứ đặt câu hỏi về cách kiếm tiền, cứ đặt câu hỏi về giang hồ nhậu nhẹt thể thao... nhưng đừng đặt câu hỏi về chính trị, xã hội, bởi mấy ôn đã tự ý cho mình cái độc quyền đó và giam cầm những người hỏi khác như Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định...

    ReplyDelete
  19. Đại hội xong rồi...thì sao?
    Nguyễn Hưng Quốc Thứ Tư, 26 tháng 1 2011

    Đại hội đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 đã kết thúc được hơn một tuần. Nhìn lại, theo tôi, có một điều không-đáng-ngạc-nhiên và một điều rất đáng ngạc nhiên.

    Chuyện không đáng ngạc nhiên là kết quả bầu cử trong đại hội. Trước, đã có tin đồn Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng bí thư, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang sẽ là hai thế lực lớn trong đảng và trong chính quyền. Đại hội đã xác nhận điều đó. Kết quả bầu cử Bộ Chính trị được công bố vào buổi lễ bế mạc đại hội bao gồm 14 người theo thứ tự số phiếu được bầu:

    1. Trương Tấn Sang
    2. Phùng Quang Thanh
    3. Nguyễn Tấn Dũng
    4. Nguyễn Sinh Hùng
    5. Lê Hồng Anh
    6. Lê Thanh Hải
    7. Tô Huy Rứa
    8. Nguyễn Phú Trọng
    9. Phạm Quang Nghị
    10. Trần Đại Quang
    11. Tòng Thị Phóng
    12, Ngô Văn Dụ
    13. Đinh Thế Huynh, và
    14. Nguyễn Xuân Phúc.

    Theo bản danh sách này, người được nhiều phiếu nhất là Trương Tấn Sang, thứ nhì là Phùng Quang Thanh và thứ ba là Nguyễn Tấn Dũng. Riêng Nguyễn Phú Trọng thì đứng hạng thứ tám; chỉ cao hơn một người duy nhất trong các ủy viên Bộ Chính trị khóa trước được tái cử: Phạm Quang Nghị (thứ 9). Năm người đứng cuối danh sách đều là các ủy viên mới. Tuy nhiên, mặc dù được số phiếu thấp như vậy, Nguyễn Phú Trọng vẫn là Tổng bí thư. Như đã được “cơ cấu” từ trước. Không có gì đáng ngạc nhiên cả.

    Chuyện đáng ngạc nhiên là không khí im ắng một cách kỳ lạ sau đại hội. Thường, sau mỗi kỳ đại hội hay bầu cử với những thay đổi quan trọng như vậy, người ta thấy báo chí Việt Nam làm ầm ĩ một thời gian khá lâu. Ầm ĩ về những thành quả của đại hội. Ầm ĩ về những gương mặt mới sau đại hội, nhất là gương mặt mới ấy lại là Tổng bí thư, người đóng vai trò đầu đàn, có quyền lực và ảnh hướng lớn nhất trong đảng. Cuối cùng, ầm ĩ về những hứa hẹn, về những viễn ảnh huy hoàng sắp tới.

    Lần này thì không. Báo chí chỉ loan tin được một hai ngày, chủ yếu là tường thuật ngày cuối cùng của đại hội. Và tóm tắt tiểu sử của các ủy viên mới của Bộ Chính trị. Đâu đó, có một bài định ca tụng tân Tổng bí thư về việc ông lái xe gắn máy đi thăm thầy cũ; nhưng ngay sau đó, bị giới blogger quạt lại ngay: Nhảm nhí! Chuyện đó xảy ra cả mười năm rồi, lúc Nguyễn Phú Trọng còn làm bí thư Thành ủy Hà Nội chứ không phải sau khi ông mới lên làm Tổng bí thư.

    Thế là im.

    ReplyDelete
  20. Sự im ắng như vậy rất đáng ngạc nhiên. Xin lưu ý là chưa bao giờ trong Bộ Chính trị lại có nhiều người từng công tác trong lãnh vực văn hóa tư tưởng như lần này. Tổng cộng có bốn người: Nguyễn Phú Trọng từng là Tổng biên tập tạp chí Cộng sản và Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương; Tô Huy Rứa đang là Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương; Đinh Thế Huynh hiện là Tổng Biên tập báo Nhân dân và Chủ tịch Hội nhà báo Việt Nam; và Phạm Quang Nghị từng là Phó Trưởng ban thường trực Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương và Bộ trưởng Văn hóa - Thông tin. Trong Ban chấp hành Trung ương cũng có nhiều người từng hoạt động trong lãnh vực này, như: Trần Văn Hằng và Vũ Ngọc Hoàng, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương; Trần Bình Minh, Phó Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam và Tạ Ngọc Tấn, Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản.

    Lực lượng tuyên truyền đông đảo như vậy mà sao không khí sau đại hội lại im ắng đến thế?

    Hay họ không có chuyện gì để nói với dân chúng sau khi đại hội kết thúc?

    Mà không chừng đó là sự thật.

    Ở các nước khác, sau mỗi kỳ bầu cử, khi những người lãnh đạo cao nhất được thay thế, không những giới quan sát chính trị mà cả quần chúng cũng tò mò nghe ngóng theo dõi tính cách cũng như các chính sách mới, những điều sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia cũng như đời sống của từng công dân cụ thể.

    Ở Việt Nam thì khác. Đại hội xong, bầu bán xong, mọi thứ đều trở lại như cũ. Có lẽ không có ai, trừ những người trực tiếp liên hệ đến các cuộc bầu bán ấy, ví dụ những người thắng cử và những người thất cử, thực sự quan tâm. Mọi người đều biết, cuối cùng, không có gì thay đổi cả. Không phải ngẫu nhiên mà ở Việt Nam, người ta thường gọi têncác tân Tổng bí thư hay các Đại hội đảng như thế là Vũ Như Cẩn hay Nguyễn Y Vân.

    Có lẽ lý do đơn giản là, trong lãnh vực chính trị, việc thay đổi nhân sự chưa đủ. Ở người lãnh đạo, có hai khía cạnh quan trọng nhất: tính cách và chính sách. Trong hai khía cạnh ấy, yếu tố quan trọng nhất là chính sách chứ không phải tính cách. Đã đành tính cách có thể ít nhiều ảnh hưởng đến việc hình thành chính sách, tuy nhiên, một chính sách ở tầm quốc gia thường được định hình từ nhiều yếu tố khác hơn là sở thích của người lãnh đạo. Những yếu tố ấy bao gồm triết lý lãnh đạo của đảng cầm quyền, thực lực mà người ta đang có, những tính toán lợi hại mang tính thuần lý và hoàn toàn duy lợi, vai trò của bộ tham mưu, và áp lực của các nhóm vận động hành lang từ quốc gia đến quốc tế, v.v...

    Ở Việt Nam, trong các yếu tố kể trên, yếu tố quan trọng nhất là triết lý hay ý thức hệ của đảng cầm quyền. Không thể nào có được một chính sách có ý nghĩa cách mạng ra đời nếu ý thức hệ cộng sản không được thay đổi. Mọi chính sách mới, nếu có, dù xuất phát từ nhiệt tình và thiện chí đến mấy, cũng đều có tính chất vá víu khi nền tảng ý thức hệ của chế độ vẫn còn nguyên vẹn. Kinh tế sẽ tiếp tục èo uột khi tiền bạc của chính phủ cứ đổ vào các thùng không đáy là công ty, xí nghiệp quốc doanh. Dân chủ tiếp tục chỉ là một lời hứa hão khi quyền tự do ngôn luận bị chà đạp. Tham nhũng cũng như khoảng cách giàu nghèo sẽ tiếp tục tăng vọt khi đảng tiếp tục nằm ngoài và nằm trên luật pháp, v.v...

    ReplyDelete
  21. Gắn liền với ý thức hệ, ở Việt Nam, còn có vấn đề cơ chế. Lâu nay, nhiều người đã từng phân tích và nhiều lãnh đạo đã từng than thở, là cơ chế chính quyền Việt Nam làm vô hiệu hóa mọi nỗ lực đổi mới đất nước. Trong cái gọi là cơ chế ấy, có nhiều vấn đề nổi bật như quan hệ giữa quyền lực và trách nhiệm (trong đó hầu hết những người có quyền lực cao nhất thì lại không phải chịu trách nhiệm gì cả!), và đặc biệt, quan hệ giữa đảng và chính quyền cũng như quan hệ giữa chính quyền trung ương và chính quyền địa phương, v.v...

    Ngày trước, Phạm Văn Đồng từng than thở là, với tư cách Thủ tướng, ông không có quyền gì trong bộ máy nhân sự của chính phủ, ngay ở cấp địa phương. Gần đây, Nguyễn Tấn Dũng cũng than thở tương tự. Cuối nhiệm kỳ 5 năm sắp tới, có lẽ ông cũng lại than thở y như vậy nếu cái cơ chế ấy không thay đổi.

    Nhưng cơ chế không thể thay đổi nếu ý thức hệ không thay đổi. Mà khi cơ chế và ý thức hệ không thay đổi thì những thay đổi về nhân sự chẳng có ý nghĩa gì cả.

    Nó chỉ giống việc thay đổi diễn viên trong một màn kịch cũ.

    Ở Việt Nam, đó lại là một màn kịch dở ẹc.

    * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.