Friday, August 12, 2011

Cap Anamur II

Tôi thức giấc khi ánh mặt trời chiếu nhẹ vào mắt.  Sáng rồi, thoát rồi, ra tới biển rồi!  Bấy giờ, tôi mới định thần nhìn kỹ xung quanh.  Tôi không còn nhớ chiếc ghe dài bao nhiêu thước, chỉ nhớ là nó lớn hơn gấp đôi chiếc ghe lần tôi chạy ở Bà Rịa.  Nằm bên cạnh tôi là một cha con nói giọng Huế.  Đêm qua, người cha bị anh tài công quát tháo nằm xuống che đầu khi ông ta ngẩng đầu nhìn chiếc ghe chạy ngược chiều.  Khoang trên cùng của chiếc ghé chứa khoảng chừng mười người, nằm co chân.  Tấm bạt che phần phía trước của ghe được kéo xuống, tôi thấy được người ngồi bó gối bên dưới hầm ghe.  Tiếng máy ghe vẫn nổ đều, sóng rất nhẹ, bập bềnh nhưng tôi không định hướng được ghe chạy.

Tôi không cảm thấy khát nước hay đói bụng.  Cũng không thèm cà phê hay khói thuốc.  Gió biển thổi nhè nhẹ, trời mát.  Tôi mắc đái kinh khủng!  Lần cuối đi đái là lúc ăn tối xong, từ sáu giờ chiều qua.  Suốt đêm qua, tôi lo sợ, quên chuyện mắc đái, bây giờ thức dậy, bọng đái căng đầy khó chịu.  Phải tìm chổ đi đái, thằng nhỏ căng cứng nhắc nhở tôi.  Nhưng đái ở đâu khi người xếp sát nhau, chen chân không lọt!  Tôi nhìn quanh, tính dợm lên đi về phía đuôi thì đã có tiếng quát ngồi yên kẻo lật ghe.

- Làm đại ra ngoài đi.  Người cha ngồi kế bên chỉ ra biển.

Tôi mắc cở, trên này còn có mấy người phái nữ, không lẽ nhông nhông vạch tằm thải là mất jin đời con trai trong trắng?  Không lẽ cứ tiếp tục nín cho nó từ từ rỉ ra ướt quần, ướt sàn nằm ngủ?  Tôi tiếp tục đấu tranh đánh trâu tư tưởng, thằng nhóc vẫn la làng vùng lên hỡi các nô lệ thế gian.  Nơi nào có áp bức, nơi đó có đấu tranh, thằng nhỏ bắt đầu không nghe lời thằng lớn.  Tôi đành quì lên, kéo phẹc mơ tuya, ưởn người chỉa nó ra ngoài thành khoang.  Xả, khoang khoái xả, nhắm mắt xả, thằng nhỏ ca hát không ngừng.

- Đụ má thằng nào đái ở trển đó bây?!?!?!

Tiếng quát bên dưới khiến tôi hoảng hốt nín lại, rồi lại xả ra cho lẹ.  Gió biển thổi tạt nước tiểu của tôi vào cửa sổ khoang máy bên dưới.  Chưa kịp rảy rảy cho hết nước, tôi kéo vội phẹc mơ tuya rồi ngồi xuống.  Tôi hết mắc cở, ngộ biến phải tòng quyền, biết sao chừ.

Bắt đầu ngày thứ nhất.  Tôi giở gói đồ mang theo, lấy miếng cơm vắt chấm đậu phụng mẹ tôi bới theo cho ra nhai chầm chậm.  Trưa nay họ cho ăn gì đây?  Trong túi còn mớ tiền VN, tôi tiếc rẽ, nếu biết suông sẻ thế này tôi đã mua một gói Tourist mang theo hút cho thơm ria, tôi chỉ còn nửa gói Đà Lạt.  Tôi đã nghe lời mẹ tôi dặn đừng tiêu hoang, dành tiền về xe nếu có bể ổ.  Bây giờ mớ tiền đó chỉ là giấy vụn.

Bắt đầu ngày thứ nhất.  Thư từ ba tôi kể chuyến vượt biên của ông năm 84 mất cả 5 ngày 5 đêm mới được tàu vớt.  Đầu năm 86, ông dượng tôi và thằng em họ đi cũng mất 7 ngày 7 đêm, ghe hết nước, hết dầu mới được tàu vớt.  Tôi chỉ mới bắt đầu ngày thứ nhất chạm mặt với biển cả.  Trời xanh, sóng nhẹ, tháng ba bà già đi biển, bây giờ đã là tháng sáu, biển mênh mông một màu xanh đẹp quá.  Biển chưa nổi cơn cuồng nộ nên tôi không dám nghỉ chuyện đen tối như chuyện bà Thanh Lương, sui gia với ngoại tôi, có người con trai duy nhất ra đi rồi bặt âm vô tín!  Tôi nghĩ đến ba tôi.  Ba ơi, vài ngày nữa thôi là ba nhận được điện tín của con.  Chắc là ba tôi mừng lắm.  Tù đày suốt 8 năm, về nhà ở với vợ con, bương chải kiếm cơm và kiếm đường đi chỉ hơn một năm là ba tôi lại xa cách mẹ và anh em tôi.  Nhờ những thùng quà của ba tôi, nhà tôi đã lên giai cấp, giai cấp nhận hàng Mỹ với những cái quần jeans, mấy cục xà phòng Coast thơm phức.  Giai cấp ăn rồi đi học Anh Văn để chờ giấy bảo lãnh xuất cảnh.  Từ ngày ba tôi đi, tôi đã không còn đạp xe đạp với cái thùng tổ chảng đàng sau đi bỏ bánh kẹo cho mấy bà già bán quán quanh vùng chợ Hòa Hưng, Lê Văn Duyệt.  Tôi ra hàng Tân Sơn Nhất, hút thuốc 555 với mấy anh mấy chị Hải Quan.  Tôi chạy mánh, đủ tiền café mỗi tối với Hải.

Bắt đầu ngày thứ nhất.  Từ khi xuống ghe, tôi đã cố nhớ từng chi tiết chuyến đi để mai này tới đảo, tôi sẽ viết thư tường tận kể cho mẹ tôi xem để lấy kinh nghiệm cho mấy thằng em tôi đi sau.  Tôi sẽ viết thư kể cho Hải, không dấu nó một điều gì như lúc còn đi học HS.  Tôi nghĩ đến chuyện gửi về cho nó hộp bút kim hiệu Steadler của Đức để nó vẽ luận án ra trường Kiến Trúc.  Bây giờ mày đang đi học phải không?  Đêm qua mày có lên Đỉnh Thiêng Quán ngồi nhớ tao không?  Mày có kêu cho tao ly café phin rồi đốt một điếu thuốc để cháy trên gạt tàn nhớ tao như lần tao với mày gặp ông lãng tử ngồi yên đốt thuốc nhớ bạn ở quán café bên Bà Chiểu một tối mưa bay không?  Tao biết bà già mày sẽ trách bà già tao rằng sao bí mật tính chuyện cho tao đi mà không giới thiệu đường dây cho bà già mày lo cho anh em mày.

Tôi lại nhớ bóng dáng Bích Ngà.  Khi tới đảo viết thư về kể chuyện đi, tôi nhất quyết là tôi sẽ tỏ tình với nàng.  Đối mặt, câu nói anh yêu em sao khó nói quá, tôi hy vọng cách mặt, qua thư từ, dễ viết hơn.  Nhưng lại nhớ câu Nhất cự ly, nhì cường độ, tôi đã xa nàng vời vợi thì làm sao giữ nàng?  Hoàng sẽ lựa xấp vải KT Mỹ đẹp nhất gửi về cho Ngà may áo Tết hay may áo đi dạy nhé.  Ngà cứ may kiểu áo tròng đầu, không khuy nút đàng trước, kiểu áo đó hợp với Ngà, trông trẻ trung nhí nhảnh lắm.  Hoàng sẽ kiếm băng nhạc Carpenters gốc cho Ngà.  Hoàng sẽ kiếm băng gốc Lionel Ritchie hát Hello cho Ngà.  Ngà đợi Hoàng nhé.  Đừng giận Hoàng đi không từ giã chia tay.  Có gì Hải sẽ ghé đưa thư Hoàng cho Ngà.

Bắt đầu ngày thứ nhất... tôi miên man nghĩ đến chuyện tương lai...


- ĐM! Sao có chiếc tàu nó dí mình nãy giờ vậy?
- Có phải tàu Hải Quân không?  Cờ của nó màu gì?
- Thằng nào giữ cái ống nhòm?

Tiếng lao xao của mấy chàng tài công làm cả ghe bừng tỉnh.


- Đổi hướng đi.  Tao thấy cờ màu đỏ.
- Bà con ngồi yên nghen.

Tôi co người ngồi lại, nhìn về phía xa, quả có chiếc tàu đang hướng về ghe, xa lắm, chỉ là một chấm nhỏ.  Sự lo lắng hiện lên trên khuôn mặt mọi người xung quanh.

- Ra tới hải phận quốc tế rồi, Hải quân không bắt đâu.

Tiếng niệm Phật, niệm Chúa bắt đầu rì rầm râm rang.  Nhìn đồng hồ người bên cạnh, chỉ mới 11 giờ.  Ghe đã đổi hướng tìm đường chạy nhưng chiếc tàu mỗi lúc mỗi gần.

- Cờ của nó có màu Đỏ, Đen, Vàng!  Vậy là cờ nước nào?

Tôi chưởi thầm trong bụng, đi vượt biên mà cả đám không biết cờ nước nào, cứ thấy màu đỏ là bỏ chạy, mấy màu khác là okay.  Tôi giận mình dốt địa lý khôn tả!


- Chết mẹ, coi chừng cờ Đông Đức!
- Tụi Đông Đức làm chó gì bắt người vượt biên?
- Hay là cờ Tây Đức?
- Tây Đức vớt mình thì đi Đức cũng được.
- Đứt chếnh, đức cống thì có, nó rượt mình mà cứ mừng nó vớt.
- Mày coi lại xem nó có súng không?

Tôi bắt đầu thấy hình dáng con tàu với bệ chỉ huy, ăng ten cao vời.  Chiếc tàu đã đuổi theo ghe tôi cả tiếng đồng hồ, khoảng cách càng lúc càng thu ngắn.  Không lẽ được vớt, còn sớm quá, chưa hết ngày thứ nhất mà!  Không lẽ lại bị bắt, đưa vào Côn Đảo ở hầm cọp là tiêu đời ma!  Nam mô A Di Đà Phật cứu khổ cứu nạn!

Đến 1 giờ trưa, chiếc tàu đã sừng sững ở mạn trái của ghe.  Tôi nghĩ là tàu hàng, bên mạn tàu, một băng rôn có giòng chữ CAP ANAMUR II và treo cờ Đỏ, Đen và Vàng.  Ghe tôi đã tắt máy chịu thua, không dám bỏ chạy nữa, để mặc sóng bập bềnh.  Chợt có tiếng nữ qua loa phóng thanh cá nhân bằng tiếng Việt:

- Đây là tàu Cap Anamur cứu người vượt biển.  Xin đồng bào yên vị, đừng đứng lên làm lật ghe.  Chúng tôi sẽ thả ca nô qua giúp đồng bào.

Vừa nghe câu tuyên bố nọ, cả ghe tôi ồ lên.  Tiếng con nít khóc òa lên sau khi bị mẹ bậm miệng bắt im suốt nãy giờ.  Chị người Việt trên tàu Cap Anamur tiếp tục nhắc lại câu nói.  Tôi lặng người!  Vậy là được cứu thật rồi!  Lạy trời lạy Phật, vậy là số mạng của con cuối cùng được thoát!  Chiếc ca nô với ba thủy thủ cặp ghe tôi, hai người tóc vàng nhanh nhẹn nhảy lên ghe, một người đầu ghe, một người cuối ghe đứng cạnh tài công chỉ cách cặp vào mạn tàu.  Chiếc thang đã được thả xuống, con tàu lớn che gió, chiếc ghe nhỏ bé của tôi từng chút nhích vào bên hông.  Những sợi dây được cột cứng chiếc ghe vào thang, đàn bà con nít được lên trước.  Phía trên cao, tôi thấy có ông Tây to lớn thu hình, chụp ảnh.  Chị người Việt tiếp tục cầm loa phóng thanh dịch lại mệnh lệnh vị thuyền trưởng.

Đến lượt tôi ôm giỏ áo quần lên thang.  Tôi vẫn còn mơ.  Bảy giờ tối lên ghe, một giờ đêm ra tới cửa biển, một giờ chiều hôm sau được tàu vớt.  Như chuyện thần tiên!  Tôi để lại đôi dép trên ghe, đi chân không để khỏi sợ trợt.  Chào mi nhé dép ơi, đời ta đã sang trang.  Ta bỏ mi lại như ta bỏ lại quê hương.  Ta bỏ mi lại với biển cả.  Biển xanh rờn đẹp nhất trong đời tôi.


Đó là chuyến đi của tôi.  Bạn nào ở Nam Cali, biết GS Trần Chấn Trí, nếu không tin chuyện thần tiên của tôi, bạn có thể hỏi ông ta, tôi và ông ta đi cùng ghe.  Từ bảy giờ sáng nay đến bây giờ là chín rưỡi, tôi nấu được tô mì bao nhiêu đó.  Mời bạn :)

15 comments:

  1. Nghẹn khi đọc đến chỗ này - "Đây là tàu Cap Anamur cứu người vượt biển. Xin đồng bào yên vị, đừng đứng lên làm lật ghe. Chúng tôi sẽ thả ca nô qua giúp đồng bào."

    ReplyDelete
  2. Em y chang chị Polka, đọc đến câu đó thở phào rơi nước mắt.

    Nhưng gớm cái đoạn 'mất jin đời con trai trong trắng' ặkặk

    ReplyDelete
  3. PD: tui kể chuyện để thấy lòng nhân đạo của người Tây Phương hơn hẳn người Á Châu của mình.

    Ăk Ặk nàng Tr. năm đó chỉ mới 20 tuổi đời hà. Nè, anh nhớ nhỏ người làm lắm lắm đó nghen.

    ReplyDelete
  4. hu hon hu via...di vuot bien nhu anh Hoang thi dung la chuyen than tien it nguoi duoc trai qua. Anh Hoang co the ke them o tren tau ho lam gi, doi dai ra sao, va tau dua anh di den dau?

    ReplyDelete
  5. Trời, bạn Thu chưa ngán tui ca cải lương sao mà bắt tui xuống tiếp sáu câu vọng cổ? heheheh

    ReplyDelete
  6. Em đọc tới cái đoạn đái thì cười mà tới đoạn "Đây là tàu Cap Anamur cứu người vượt biển. Xin đồng bào yên vị, đừng đứng lên làm lật ghe. Chúng tôi sẽ thả ca nô qua giúp đồng bào." thì nghẹn.

    Anh đi thấy nhẹ nhàng. CHuyến của Bố em đi, tưởng là đã chết, trần ai lắm.

    ReplyDelete
  7. nhờ số có quí nhân phù trợ đó Đậu :)

    ReplyDelete
  8. Mỳ gói nhãn hiệu Cap Anamur nên không có hôi xon. :)

    Cha này lì thiệt. Bị chửi vậy mà vẫn tè được. Hehehe..

    ReplyDelete
  9. Đúng là anh được Phật độ, đi gì mà khỏe re...........

    ReplyDelete
  10. LOLz Gác. Hồi đó mặt non choẹt nên giả mù sa mưa :)

    Yes chị BB, nên lúc nào tui cũng nhớ ơn mưa móc đó :)

    ReplyDelete
  11. Nghe nhiều người kể chuyện những chuyến đi của họ, nhưng thích đọc như vầy hơn. QLan không có kinh nghiệm vượt biên, nên khi nghe kể, không cảm nhận được thấu đáo, được thong thả đọc thế này thấy ... thấm thía hơn!

    "... quanh vùng chợ Hòa Hưng, Lê Văn Duyệt..." Nghe tên đường cũ, sao thấy ấm áp quá...

    (Đọc comments của DH từ nhà 2 cô em cùng xứ Cao Bồi, rồi lang thang đến đây, chào chủ nhà, chắc sẽ còn ghé thường xuyên!)

    ReplyDelete
  12. Thanks Thy.

    Cám ơi chị QLan ghé thăm. Tên những con đường lớn vẫn còn nằm ỳ trong ký ức tui, sao khó bỏ wá!

    ReplyDelete
  13. Hay, đọc xong vỗ đùi cái bốp kêu hay, bỗng nhiên thấy mình giống mấy cụ già ngồi phì phèo điếu thuốc rồi vỗ đùi cái đét (đéc?) khi khoái "chí" chuyện gì đó.

    Lần này em phải bỏ chữ "chí" vô ngoặc chớ không anh lại sợ.

    Chắc trời thương anh, bị đi hụt mấy lần nên đi được là nó êm ru vậy.

    ReplyDelete
  14. dzị Hot là nam nhi chi chí mới thấy giống cụ già fì fèo :)
    Trời thương hết 96 mạng chứ không phải mình anh đâu Hot :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.