Thursday, August 11, 2011

Đi nữa không?


Vừa dắt xe đạp vô nhà, mẹ tôi nghiêm nghị hỏi:



- Mi đi mô từ chiều tới chừ?
- Dạ con đi chơi với thằng Hải.
- Rứa chừ mi có muốn ĐI nữa không?  Mẹ tôi hỏi tiếp, nhấn mạnh chữ ĐI.
- Dạ đi chứ.  Giọng tôi sôi nỗi.  Có chổ đi rồi hả mẹ?


Từ hôm đi hụt ở Nha Trang, tôi giận ông trời ghê gớm.  Bao nhiêu người đi lọt, đánh điện tín về, còn phần tôi cứ đèo đuột mãi.  Tôi vung văng với mẹ tôi là số tôi chưa tới, thôi để dành cho thằng em kế lên ưu tiên một.  Ra Nha Trang, nằm dài ở nhà bà cô ruột tôi chờ bà dì ruột ở Cam Ranh ra bốc đi.  Ba ngày dài dẵng trôi qua, bà dì tôi ra báo ông dượng tôi và thằng em họ đã đi!  Vì ăn chia không đều, ghe phải bỏ lại một nửa khi công an biên phòng rượt.  Ngoài miệng vâng dạ nhưng trong bụng tôi cũng căm bà dì không chịu lo cho tôi chu đáo, họ tổ chức cho người xuống ghe ở Chụt chứ xa xôi chi lắm mà không báo cho tôi một tiếng.

Chưa đến một tháng, nhà tôi nhận được điện tín ba tôi đánh về: "Cha con Gà Rù được tàu vớt vào Singapore.", tôi ngửa mặt than trời.  Số mình lận đận quá, thi đại học thì diện 13 bị đánh rớt dù trên điểm đậu so với giới thường dân, kiếm đường lao ra biển thì bị bỏ lại, không lẽ cứ sống lây lất xách xe đạp chạy mánh hằng ngày.  Hải bảo tôi cố gắng ôn bài thi lại nhưng đầu óc đâu mà ôn đạo hàm với tích phân.  Sóng biển, giang hồ lãng tử ám ảnh tôi mỗi giấc ngủ.  Đi, lao ra biển là chấp nhận cái chết để tìm đường sống.  Nhưng với lý trí của thằng thanh niên trai trẻ, đi là một cuộc phiêu lưu không định hướng kỳ thú vô ngần.  Tôi không sợ chết, tôi không sợ say sóng mửa ra mật xanh mật vàng như thư từ người đi trước về kể lại, tôi cũng không sợ hải tặc, tôi tin số tôi đi ra có quí nhân phù trợ như số tử vi mẹ tôi nhờ ông Chiếu chấm.

Sau khi đi tù về, ba tôi mang số ưu tiên một.  Thật tình mà nói, vốn liếng nhà tôi đã kiệt quệ, sạp vải Tân Bình mẹ tôi ngồi bán chung với người bạn chỉ đủ nộp tiền cho thuế vụ.  Rồi ba tôi trổ tài ngoại giao, tìm bạn bè make a deal đi trước trả sau, và nhờ kiến thức xử dụng la bàn, ông làm hoa tiêu cho chuyến ghe.  Nhờ trời phật độ, ông được tàu vớt đưa vào Singapore và được định cư ở Mỹ chớp nhoáng trong vòng ba tháng.  Từ đó, ông lo cày để vớt từng thằng anh em tôi ra biển.

Trong gia đình, có một người đi lọt như có một cái phao cứu rỗi mẹ tôi mạnh dạn tìm mối đi trước trả sau dù giá cả gần gấp rưỡi, gấp đôi.  Phong trào vượt biên nở rộ từ đầu thập niên 80, bây giờ đã là 86, thành phần có tiền đã đi hết nên những tổ chức vượt biên đành phải chịu bốc người đi trước trả sau như tôi.  Trễ, nhưng còn hơn không.

- Thôi vô ăn cơm đi.  Mẹ tôi bảo tôi.  Từ rày về sau con không được đi mô quá nửa tiếng.  Đi mô thì nhớ nói cho nhà biết để có chuyện chi kiếm về kịp mà đi.  Đừng nói chi với thằng Hải hết.

Làm sao tôi giữ bí mật với thằng bạn đời được.  Với bồ bịch bạn gái, tôi còn im lặng làm trai ôm mộng phiêu lưu ký, dãi nắng dầm sương.  Chứ với thằng bạn đời, chỉ mới biết tin chuẩn bị lên giàn phóng là tôi đã ngứa cái miệng còn hơn nổi phong mề đay!  Hôm sau, tôi ở nhà cả ngày, đi ra đi vô tù túng đôi chân.  Đến chiều tối, tôi vác xe đi học thêm Anh Văn ở đại học Tổng Hợp, phải lo trả cuốn truyện cho Tú kẻo mắc nợ rồi số ra đi sẽ không suông sẻ.  Mẹ tôi dặn học xong là về, không café cà pháo nữa, tôi dạ nhưng vẫn cứ đi.

Ngồi quán café, hai thằng trầm ngâm với khói thuốc ngó ra cửa.  Tiếng Lionel Ritchie hát Hello không còn quyến rũ tôi.  Nói gì được khi đây là lần thứ ba tôi từ giã hắn.  Hai lần trước bắt tay chào đi rồi lại về, mừng rỡ rằng không bị bắt ở tù nhưng cũng man mác buồn cho số phận chưa hanh thông.  Tôi dặn hắn trả tiền mấy điếu thuốc 555 tôi ký sổ với cô nàng bán thuốc lá lẻ trước nhà hắn.  Hắn im lặng gật đầu.  Tôi dặn hắn đừng cho Bích Ngà biết, chờ khi tôi điện về rồi hãy báo tin, hắn gật đầu im lặng.  Hai thằng dắt xe đạp ra về với dấu hỏi to tướng trong đầu, nếu tôi đi lọt, biết bao giờ mới gặp lại?!?!  Hắn chấp nhận làm trí thức XHCN, sau khi xong đại học sẽ phụng sự đất nước, tôi làm kẻ phản đồ ra đi.  Một bờ đại dương xa thẳm chớm chia cách tình bạn bài trùng của tôi.

Tôi về nhà sớm hơn thường lệ nhưng trễ hơn giờ đi học về một tiếng, mẹ tôi bực mình gắt gỏng.  Kéo tôi vào phòng bên, đóng cửa, mẹ tôi mở tủ lôi nửa chỉ vàng đưa cho tôi:

- Ngày mai họ tới đón đi, con cất 5 phân ni qua bên nớ bán đánh điện tín qua cho ba để ba báo về cho mẹ biết.

Mẹ tôi chỉ cái giỏ nhựa đi chợ có sẵn hai lon sữa ông Thọ và hủ mật ong:

- Bới theo một bộ áo quần thôi.  Họ dặn đừng mang chi nhiều.  Ngày mai pha nước sôi để nguội vô bi đông, khi mô hết nước trên ghe mới mang ra uống nghe con.  Học thuộc địa chỉ của ba chưa?  Đừng có viết vô giấy mang theo, có chuyện chi họ biết mình vượt biên.

Mẹ tôi dặn tới dặn lui nhiều lắm, tôi nghe tiếng được tiếng không, mấy lần đầu còn chăm chú nghe, sang đến lần đi thứ tư, thứ năm, tôi có cảm giác đã trưởng thành trong khói lửa.  Biết đâu mai đi chơi một vòng rồi lại về như những lần trước đi hụt.  Tôi đã biết lên ghe là phải lo giữ đôi dép, lỡ chạy du kích thấy còn đôi dép chứ có mấy người thành phố về quê đi chân đất.  Tôi đã biết chuyện ráng đi chậm đàng sau để được ngồi phía trên, tránh xuống hầm ghe nóng nực, ói mửa.  Lần chạy ở rừng đước Bà Rịa đã dạy tôi một mớ kinh nghiệm.

Thế là tôi đi.  Sáng hôm sau có người đi Honda đến đón tôi xuống chợ Tân Bình nhập vào đoàn người đi thăm nông trường Duyên Hải chi đó.  Ngang qua nhà Hải, mẹ hắn vẫn chưa mở cửa tiệm rượu đế, hắn đã lọc cọc đạp xe đi học từ sớm.  Chỉ có những nhà văn mới vẽ vời tâm trạng của kẻ ra đi bịn rịn như thế nào với thành phố bỏ lại đằng sau, còn tôi, trong đầu lúc đó chỉ nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra.  Dáng dấp của mình có giống kẻ đang tìm đường vượt biên hay giống người đi thăm nuôi?  Những con mắt thiên hạ bên đường ngó tôi có hoài nghi tôi đang đóng kịch hay không?  Đi ở đâu?  Xuống bãi nào?  Ghe có lớn, bao nhiêu lốc?  Nếu chạy thì chạy về hướng nào?  Biết bao nhiêu câu hỏi xoáy quanh trong đầu, tôi hầu như không nghĩ đến chuyện bỏ lại gia đình, bè bạn hay người yêu sau lưng.  Tôi chỉ biết nghe lời người trưởng nhóm, anh ta bảo đi đái là lo nhảy xuống đường vạch tằm đái cho lẹ rồi lên xe ngồi, anh ta bảo vào quán mua cơm là vào quán mua cơm nhai cho lẹ.  Miệng thèm điếu thuốc nhưng cũng ráng chờ anh ta đi khuất mới dám đốt rít vài hơi.

Đến gần bốn rưỡi chiều, xe đến nông trường.  Đoàn người đóng kịch thăm nuôi được đi rửa ráy mặt mày ăn cơm tối.  Tôi nhận ra vài người quen nhưng giả làm mặt lạ, không quen biết, không chào hỏi.  Cơm nước xong xuôi, đến bảy giờ tối họ cho lên ghe, đoàn thăm nuôi xếp hàng thứ tự ngang nhiên lên ghe như đoàn du lịch, tôi bảo bụng tổ chức này ghê quá, không giống lần trước tôi phải núp trong những nhà tranh, đưa từng người ra bãi, mỗi lần nghe tiếng chân người là nằm rạp xuống đất trốn, sợ du kích đi tuần.  Tôi nấn ná đi sau để được ngồi bên trên, người bà con quen ngoắt tay bảo tôi xuống hầm ghe, tôi lắc đầu.

Chiếc ghe xì xạch chạy đến 1 giờ đêm mới ra tới cửa biển, tôi nghe tiếng người chào nhau với ghe đi ngược.  Ra tới cửa biển là coi như thành công một nửa, tôi thiếp vào giấc ngủ với tiếng niệm Nam Mô A Di Đà Phật cứu khổ cứu nạn lúc nào không hay.  Bên trên, bầu trời đêm với ngàn sao trong vắt.

Mệt quá, mai kể tiếp.

11 comments:

  1. Đọc cái này nhớ "ngày xưa thân ái" ghê luôn!

    ReplyDelete
  2. Đậu hỏi anh Hoàng 'ĐI' nữa không nè? hehe

    ReplyDelete
  3. khà khà Chôm, đó là những chuyện xưa kể hoài không hết :)

    LOLz Đậu, Đậu ép anh chơi chiêu xin lỗi dễ hơn xin phép hả? Anh sợ bể nồi cơm á :)

    ReplyDelete
  4. Hap dan vo cung`. Ke^? tiep^' ddi Anh. Ba cua Em cung ddi nam 86.

    ReplyDelete
  5. Ba^\u na(\m cho*\ -do.c tie^'p nha.

    Quay la.i ho?i y chang chi. Ba lun. Hehehehehe

    ReplyDelete
  6. Đi, tui đi Dallas:) trả lời dùm a H.

    ReplyDelete
  7. chờ kể tiếp. em khoái nghe mấy chuyên đi vượt biên lắm. Thấy nó ngoạn mục gì đâu.

    ReplyDelete
  8. Ke tiep di anh Hoang oi! Thu khong duoc di vuot bien (vuot bien ton tien Ma phai de danh cho anh em trai), nen khong co kinh nghiem nay.

    ReplyDelete
  9. Đọc chuyện kể, nghĩ mẹ anh H quả là một người cương quyết và nghị lực.

    Chờ phần hai để đoán cái kết quả coi sao? :)

    ReplyDelete
  10. Thy: vậy bác tới đảo nào? Anh tới Palawan.

    Bà Bầu: lần này không chơi trò xin lỗi dễ hơn xin phép như lần book vé đi Dallas được :(

    Chị BB nói đúng quá :)

    Mẹ PP/Thu: nhờ boss đang taking sick leave nên ngồi ca cải lương hồ wảng đó :)

    GX: kết quả ra sao thì thấy tui ngồi gỏ lóc cóc ở đây là đoán ra rùi :) Đừng expect tui hư cấu thêm mắm thêm muối cho thập phần hấp dẫn câu khách hehehehe tui chỉ kể chuyện thật đời tui.

    ReplyDelete
  11. Anh Hai, Hinh nhu* la` Ba em toi Galang. -De hoi? lai xem.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.