Saturday, August 13, 2011

Palawan

Tôi đứng mông lung trên boong tàu nhìn về phía xa của biển.  Màn đêm phủ một màu đen trên biển, khoảng chân trời xa, có chút ánh sáng dội lên, tôi đoán đó là đất liền.  Thành phố nào đây?  Vũng Tàu, Nha Trang hay Đà Nẵng.  Một tuần đã trôi qua.  Khi chị Phượng, người thông dịch viên, thông báo cho mọi người biết là con tàu sẽ tiếp tục chạy dọc theo chiều dài bờ biển quê hương để đón vớt người vượt biển cả tháng mới vào đất liền, niềm háo hức của mọi người lắng xuống.  Lâu quá, làm sao báo tin cho người nhà đang hồi hộp lo lắng số phận người đi?

Trước khi vớt chuyến ghe của tôi, Cap Anamur đã vớt được một chiếc ghe nhỏ khoảng 20 mạng.  Nghe đâu chuyến ghe đó có một em bé thiệt mạng.  Ghe xuất phát từ miền Trung, có vẻ là dân chài, nửa tiếng Anh yes no không biết.  Mấy người đàn ông xúm lại hỏi chuyện mấy ma mới và xin thuốc lá.  Ghe tôi đếm được tổng cộng là 96 mạng nên được đặt tên là Group 96, đa số là dân Sài Gòn.


Tôi chứng kiến cảnh đổi đời.  Những anh tài công, thợ máy một đêm hoạnh hoẹ dưới ghe bỗng trở nên hiền lành im lặng.  Ngược lại, vài ông già nằm rũ rượi say sóng dưới ghe như gà mắc mưa lại trở thành ông thiếu tá này, anh trung úy kia, người xổ tiếng Pháp, kẻ liếng tiếng Anh... làm trưởng nhóm, phó nhóm lăn xăn lui tới!

Dưới khoang tàu dùng để chứa containers khi chở hàng, họ sắp dài hai hàng ván gỗ, trên đó, chiếu mền để sẵn.  Sau khi được nhóm y tá người Đức khám sơ sức khỏe, tôi vác mớ áo quần vừa được phát về một tấm ván, trãi chiếu ra nằm.  Tôi làm quen với anh Nguyễn Xuân Lai, cựu Pilot trực thăng.  Anh Lai có bộ râu như ông Kỳ, đẹp trai dáng đàn ông nhưng mặt rầu rỉ vì bỏ lại vợ và hai con gái.  Khi mấy ông cựu quân nhân năng nổ làm thiện nguyện viên, anh Lai lui mình nằm dài tán chuyện với tôi, hai anh em share từng điếu thuốc còn lại.  Anh có thân nhân anh em ở Mỹ nhưng muốn đi bất cứ nước nào để có thể bảo lãnh vợ con qua nhanh chóng.

Một sáng, nhóm thủy thủ đi ca nô nhảy qua ghe tôi hôm nọ đi lòng vòng thăm hỏi bà con.  Nhờ võ vẽ vài ba tiếng Anh, tôi làm quen được chàng thủy thủ tóc vàng hoe người Đức, tự xưng là phó thuyền trưởng. Tôi ngờ nghệch lôi hủ mật ong ra biếu anh ta tỏ lòng biết ơn, tôi cứ nghĩ mật ong là quí lắm, anh ta lắc đầu từ chối: You need it more than I do.  Tôi cứ giúi vào tay anh ta, bắt nhận cho được.  Anh ta hỏi tôi có muốn làm thiện nguyện, lên đài chỉ huy cầm ống nhòm phụ tìm ghe vượt biên hay không, tôi gật đầu.

Sinh hoạt trên tàu cho cả trăm người dần dần đi vào nề nếp.  Mấy cụ già, phụ nữ xung phong nấu cơm ngày hai buổi trưa chiều.  Buổi sáng, họ cho ăn đồ khô.  Phía đầu tàu, họ để những bếp gas dã chiến làm bếp.  Khác hẳn với thư từ ba tôi viết về kể là khi được tàu Mỹ vớt, đồ ăn bánh kẹo thoải mái hay thủy thủ cho thuốc lá hút bể phổi, Cap Anamur không phát thuốc lá hay bánh kẹo.  Thực phẩm khô đựng trong container lớn trên boong khóa lại kỹ càng.  Dãy nhà tắm bằng thép được hàn thêm bên mạn phải con tàu, tuy nhiên, hình như tàu không đủ nước ngọt nên dân tỵ nạn phải tắm bằng nước biển, rít rát.  Tôi không còn nhớ đi tiêu đi tiểu ra sao, vì tôi bị bón!  Món cá hộp sốt cà chua và hành tây ăn ngon miệng được vài ngày đầu, mấy ngày sau ngán tận cổ.  Thèm món canh thịt bò sả mẹ tôi nấu vô ngần.

Sang đến ngày thứ hăm mốt, Cap Anamur đã vớt thêm được ba ghe, nâng tổng số người vớt lên tới 202.  Vẫn còn thua chuyến mấy tháng trước, hơn ba trăm mạng.  Chị Phượng và anh Đinh Quang Anh Thái(?) vẫn thông báo tình hình cho bà con, xấu, rất xấu, tất cả các nước đều quyết định không cấp chiếu khán nhập cảnh cho người Cap Anamur vớt.  Cap Anamur thuộc hội thiện nguyện của Đức và Pháp, Đức và Pháp phải chịu trách nhiệm cấp chiếu khán.  Singapore không cho quá cảnh, các trại tỵ nạn khác đều lắc đầu.  Những người có thân nhân ở Mỹ như tôi đầy lo lắng.  Thôi, đi Đức qua ở với ông dượng và thằng em họ cũng được, tôi an ủi.  Một số người than vãn một câu rất ừ là vô ơn: "Biết vậy xin thêm dầu và lương thực chạy đến đảo cho rồi!!!", tôi chỉ biết lắc đầu chịu thua.

Hai trăm mạng người Việt tỵ nạn trên tàu là một xã hội nhỏ, có người tốt, người xấu, ở lâu, chuyện gì tới phải tới.  Một vài cô gái được nhóm thủy thủ mời vào phòng, đi ra tươi cười với vài đồ vật trên tay, miệng cười cười khiến tiếng xầm xì khắp nơi.  Có đêm, người ta bắt gặp một cô gái trẻ ngồi tán chuyện với một chàng thủy thủ trẻ đằng trước mũi tàu, tiếng đồn không hay lại lan ra.  Tôi nhớ cô ấy tên Hồng, sau này đi Úc.  Cả tàu chỉ mong ngày vào đất liền!

Chị Phượng ra thông báo Cap Anamur sẽ rời biển đông, vào cảng Singapore, mang sức sống hy vọng lại cho mọi người.  Tàu sẽ neo ở cảng Singapore 3 ngày để tiếp tế lương thực, nước nôi, xăng dầu rồi sẽ chở chúng tôi qua trại tỵ nạn Palawan của Phi Luật Tân.  Cao ủy tỵ nạn Palawan cho phép chúng tôi quá cảnh.  Trong vòng ba ngày ở Singapore, tất cả mọi rác rưởi phải được bỏ đúng chổ, không được búng tàn thuốc xuống nước.  Mỗi mẩu tàn thuốc vất xuống nước sẽ bị phạt $500, chị dặn đi dặn lại và mong chúng tôi nghiêm chỉnh chấp hành.  Một nhóm thiện nguyện khác sẽ thay thế nhóm của chị, có thể có một vài người Việt đến từ California.

Đêm tàu vào cảng Singapore, tôi nôn nao ngủ không được.  Ra boong tàu đứng, từng chiếc tàu hàng sáng rực đèn xếp hàng chạy.  Suốt gần một tháng, tôi chỉ thấy màn đêm phủ một màu đen trên biển.  Singapore đó, nơi ba tôi và ông dượng quá cảnh ba tháng nhưng bây giờ tôi được phép đặt chân lên.  Singapore, thành phố cúa văn minh và tự do nhưng tôi chỉ được phép ngó từ xa.  Khi thuyền bỏ neo, tôi khám phá ra 3 ngày tàu đậu lại cảng là một cực hình.  Trời nóng khó chịu khi tàu neo lại, dưới hầm quá ngột ngạt, lên boong lại nắng chói, nắng từ thép tàu hắc lên mặt như tra tấn.  Trời lại ít gió, cứ mong sao 3 ngày chóng qua để được đưa tới Palawan.

Ký giả Dương Phục và một tay quay phim của đài truyền hình Việt Nam ở California lên tàu thăm, làm phóng sự, chúng tôi bu quanh âu lo thăm hỏi số phận.  Khi ký giả Dương Phục hỏi cần gì để ông có thể giúp, cả bọn đàn ông đều xin thuốc lá!  Tôi đã nhờ anh chàng phó thuyền trưởng người Đức đánh điện cho ba tôi.  Một chiều, ký giả Dương Phục quay lại với đống thuốc lá, đây là $200 của anh em thiện nguyện góp lại mua thuốc lá cho đồng bào.  Chỉ trong vòng 3 tiếng đồng hồ, sàn tàu Cap Anamur đầy rẫy mẩu đầu lọc thuốc lá khiến vị thuyền trưởng nhăn mặt, ra lệnh làm tổng vệ sinh!  Nhưng ông ta không cần ra lệnh cấm hút, còn thuốc lá đâu nữa mà hút, anh Lai và tôi phải moi dế nhủi dưới ván lên quấn với giấy báo hút.

Cả tàu tôi háo hứng chuẩn bị đón Tiến Sỹ Rupert Neudeck đến thăm.  Kho lương thực được mở ra để quí bà trổ tài nấu nướng, nhờ được tiếp tế đồ ăn tươi, menu có phần phong phú hơn.  Quí ông trưởng nhóm, phó nhóm lo quét dọn boong tàu sạch sẽ, một gã trung sỹ thông dịch viên cũ cầm sơn khoanh một vòng để chữ VIP.  Tôi chẳng biết VIP là gì, chỉ biết chổ đó dành cho các nhân vật quan trọng, đừng dại đặt đít vô ngồi kẻo bị rủa.  Trước bữa ăn, nghi lễ nho nhỏ với vài lời phát biểu tỏ lòng biết ơn ông Tiến Sỹ và vị thuyền trưởng khá cảm động.  Hôm sau, tàu nhổ neo hướng về Palawan.

Palawan, phải, Palawan, không phải là Galăng, Biđông, hay Sikhiew như những thư từ kể lại.  Palawan, nơi tôi sắp tới để bắt đầu khoác áo làm dân tỵ nạn.  Palawan nghe sao đáng yêu quá!

9 comments:

  1. Hom no. Co'. nghe chu' Du*o*ng Phu.c & co^ Vu~ Thanh Thu?y (vo*. Chu' Phu.c) ke^? Chuye^.n -di lam thien nguyen theo cac Tau -Du*'c & Pha'p cu*'u ca'c thuyen nhan, khong ngo trong so -do, co' anh H!

    -De^? DQ gu*?i link bai nay cho co chu' -do.c ha'

    Ngoi nghe ke tiep nha!

    ReplyDelete
  2. Nếu anh H đồng ý thì gửi cho anh Phục được đó Quỳ, mấy bài này rất quý cho họ thu thập làm tài liệu.
    Cứ tưởng anh được lên bờ liền, ai dè...vậy yên tâm rồi còn hơn bao nhiêu người khác quá vất vả.

    ReplyDelete
  3. hành trình nhiều vất vả quá ha anh.

    ReplyDelete
  4. Em dang ghien nghe anh ke nha. Tiep tuc ke di anh.

    ReplyDelete
  5. Chị BB, bà Bầu: tui lào khào viết tùm lum chứ có gì mà quí giá LOLz Viết xong, post liền, có cái nóng của mì ăn liền. Ăn xong, chẳng có mùi vị gì đọc lài :)

    Ừa Phụng, vất vả hơn đi máy bay nhiều :)

    Mẹ PP đọc Ngựa Nản Chân Bon của NMG đi, anh rất thích cuốn truyện ngắn về thời gian ở đảo đó của ổng. :)

    ReplyDelete
  6. con vẫn đọc đều những gì chú viết, nhưng nhiều khi nghẹn lòng quá không biết comment gì hết! Chờ bài tiếp theo của chú!!!

    ReplyDelete
  7. Cám ơn Blue theo dõi nghen, khi nào thấy nặng mùi cải lương, xin vui lòng khấp báo cho đương sự xì tốp ngay :)

    ReplyDelete
  8. phong su o tren tau hay lam anh Hoang, nho do ma biet duoc khong tau nao giong tau nao het.

    ReplyDelete
  9. Đúng, sau anh 7 tháng, thằng em thứ 3 của anh cũng được Cap Anamur vớt nhưng lại khác anh lắm đó Thu.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.