Wednesday, November 9, 2011

đi bầu

1. Đọc những bản tin con sâu làm rầu nồi canh ở VN khiến tôi sợ, xã hội VN ra sao mà thanh niên VN dám làm những chuyện như vậy?  Chẳng hạn như tin 2 chàng thanh niên ở Yên Bái tông chết người rồi lên Facebook tuyên bố chỉ đền khoảng $3000, chẳng là bao.  Thanh niên 24 tuổi, coi đồng tiền đã rẻ, coi mạng người còn rẻ rúng hơn nữa.  Hay tin chàng tài xế Taxi 22 tuổi đời, chặt đẹp hai anh Interpol của Singapore cuốc taxi 10km với giá $200 và lượm luôn cái iPhone 4.  Tại sao anh ta lại có hành vi thiếu lương thiện đến thế nhỉ?  $200 phung phí ở Hà Nội được bao lâu mà phải mất job, đi tù?  Hay chuyện chàng sinh viên 22 tuổi thò tay mở cửa thoát hiểm để ngó ra ngoài chơi vì tưởng cửa sổ như xe hơi.  Trời đất, sinh viên năm thứ 3, có học có hành đàng hoàng mà sao lại dại dột đến như vậy?!?!?!


Tôi chỉ nói là những con sâu nhưng đó là dấu hiệu warning đi xuống của sự giáo dục gia đình lẫn học đường.  Không, xin đừng bảo đó là chuyện nhỏ, một thế hệ có thể sa xuống bùn lầy vì những con sâu này chỉ độ tuổi đôi mươi.


2. Lại chuyện VN.  Trong chuyện tiếu lâm Luật nhà thơ, tôi ví von câu ca dao: Ở đời muôn sự của chung, hơn nhau một tiếng dám dùng hay không.  Tôi nhớ có lần bạn Ngọc Lan than vãn nhà báo VN ki cóp bài, sửa lại, ký tên đăng báo.  Hôm chủ nhật, anh chàng Phan Nhiên Hạo cũng đùng đùng nổi giận vì báo Văn Nghệ tự tiện lấy bài, thiến đi vài khúc rồi đăng nhưng có để tên đàng hoàng.  Rồi Quyên blog giới thiệu 1 bài của cuốn sách mới ra STĐMM của tay họa sỹ trẻ VN tên Phong, tôi vào blog của anh chàng đó xem, anh ta cũng ta thán sách mới ra là đã có người scan thành pdf cho thiên hạ download thoải mái.  Không lẽ tôi là nhà tiên tri đại tài?  Tôi chỉ viết lào khào hằng ngày, nếu biết được ai đó ki cóp bài đăng báo, chắc tôi sẽ ráng nhờ mua, đem về lộng kiếng treo trong nhà cho bé Xí xem.

3. Chợt nhớ, thứ sáu này lại được nghỉ, ngày 11/11/11!  Để thử set up 1 cái post rồi schedule to post at 11:11AM on 11/11/11 thử xem sao, bà con ai đi làm thì canh giùm :)


4. Chiều qua, trên đường về nhà, tôi ghé trường bé Xí bỏ phiếu làm nghĩa vụ của người công dân yêu nước.  Ngoài cổng, có hai nhân viên thiện nguyện, một Cộng Hòa, một Dân Chủ, đưa sample ballot cho tôi.  Năm nay là năm đầu tiên phân chia lại giới tuyến nên có vài người đi bầu lộn chỗ, bị từ chối và phải đi đến địa điểm bầu cử mới (như tên em kế tôi).  Trước tôi là một cặp vợ chồng già, tôi đoán là người Korea, chọn cách bầu electronic.  Hai ông bà thủng thà thủng thỉnh, bày tờ sample ballot màu xanh của Dân Chủ ra, ngó theo đó để quẹt quẹt lên màn hình computer, mất cả gần mười phút nhưng không ai dám lên tiếng thúc hối.  Đến phiên tôi, có những position cho Write In, tôi quẹt tên tôi vào.  Sáng nay check kết quả ở Washington Post, tôi xin báo cho bạn biết là tôi đã thất cử.  Lần sau, tôi phải hú vợ và bà nội lo đi bầu cho tôi.

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.