Saturday, December 31, 2011

Nikon 24-70mm f/2.8 G: First impression


hình từ Popphoto.com

Hôm qua, bồng em về nhà, ngủ một giấc rồi mới lặng lẽ xuống basement tháo áo quần của em ra, gắn vào D200 body của tôi.  Bạn nào muốn tìm hiểu Lens Test, xin click vào đây.  Bạn có nhớ câu: Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật không?  Cô vợ bé của tôi là người Nhật Bản.


Friday, December 30, 2011

chờ em


1. Sáng sớm vô sở, mở email ra, có một cái email đọc xong là muốn nổi khùng: Receipts for the following expense reports have not yet been received.  Đồ con rùa, từ ngay ngày thứ hai về lại sở, tôi đã copy cái receipts, làm travel expense report gửi đi bằng phong bì của sở, thế mà chúng không nhận được, chúng ngâm tôm trả nợ cho tôi cho tới sang năm.  Tình ngay lý gian, tôi không có gì để chứng minh là mình đã gửi cho chúng, lần này, tôi gửi Express Mail, bắt chúng ký nhận cho khỏi phân bua lôi thôi.
 

Thursday, December 29, 2011

bật mí


1. Cuối cùng, thằng em IT của tôi xin được một cái AppleID không cần đến credit card, chiều qua tôi install vào iPad Skype và vài cái game free cho bé Xí.  Dùng video calling của Skype, bé Xí và con Su thích lắm, tôi install Skype vào phone của mẹ nó.  Cái này là trâu đi lạc rồi mới làm chuồng, bạn nào hay đi công tác xa nhà, có thể dùng Skype gọi về nhà nhìn chồng con cho đỡ nhớ khi nằm chèo queo ở hotel.  Trước đây tôi có mua một cái webcam, chừ ít xài, để lạc đâu mất, tìm chưa ra.  Skype đã có apps cho cả Android và iPhone nhưng chỉ cho one on one xài video telecon free.


Tuesday, December 27, 2011

sau lễ


Ngày sau Giáng Sinh, đi làm lại, phải đi sớm đúng giờ để cover cho già Bill nghỉ vacation một tuần.  Cái report đầu tiên gửi ra, bảy, tám cái email hồi âm lại ngay tức khắc: đồng chí A, đồng chí B, đồng chí C... nghỉ lễ đến qua Tết Tây, mọi việc xin liên hệ đồng chí X, đồng chí Y, đồng chí Z.  Văn phòng vắng mặt hai mạng, phần tôi phải đi trực thứ bảy này, ra giêng ông nghỉ bù cho biết mặt.

Ngồi nhẫm tính xem năm tới Giáng Sinh rơi vào ngày nào, nghĩ là ngày thứ 2, ai ngờ vì 2012 là năm nhuận nên Giáng Sinh rơi vào ngày thứ 3!  Buồn 5', không lẽ lại bỏ giấy nghỉ nguyên tuần?  Rồi ngày cuối năm cũng phải lo đi làm.  Bạn có thấy tôi có tính lo xa không?

Monday, December 26, 2011

mẹ con nhà nó






Mẹ con nhà nó đi với vợ chồng người cháu lên DC coi cây Noel, để cha con tôi ở nhà một mìnhĐem cái P/S đi, không biết chỉnh nên set up qua No Flash!


Mau quá!  Ngày mai đi làm lại rồi!

Friday, December 23, 2011

một nhà


H

Thursday, December 22, 2011

giữ lời


1. Chiều qua, như lời tự hứa với lòng (nhăn nhúm), tôi ghé Macys ở Fair Oak Mall, và dĩ nhiên, parking lot đông nghịt, tôi phải đội mưa bước vào shopping mall một đoạn đường dài.  Lui tới mấy quầy bán nước bông nước hoa, tôi chẳng tìm ra Dior J'adore.  Một cô bán hàng đứng tuổi, tôi đoán là người Korea, chạy đến thăm hỏi rồi chỉ cho tôi chỗ bày hàng.  Tôi muốn mua gift set nhưng cô ta bảo đã bán hết, cô ta muốn recommand tôi thứ khác.  Nhìn hộp gift set của Oscar de la renta bày bán bên cạnh, tôi cầm lên, năm xưa, một lần tôi mua hiệu này gửi sang Melbourne.  Thôi không có J'adore gift set, tôi lấy đại Oscar de la renta.

Mua cho vợ mà quên mua cho bà nội là không chừng mang tiếng, tôi bảo cô ta khoan tính tiền, tôi muốn tìm Chanel 5.  Cô bán hàng hỏi tôi muốn mua gì thêm cho con gái, tôi phì cười, con tôi chưa đến tuổi xài nước hoa.  Lần đầu tiên tôi mua cho bà nội chai Chanel 5 là lần hai mẹ con bay về Sài Gòn làm đám cưới tôi.  Korean Airline bán duty free trên máy bay, chai nhỏ xíu mà gía cả hơn $50.  Hơn 11 năm rồi, tôi lượm luôn một hộp cho bà nội.  Tôi xin thêm mấy cái free sample cho vợ nhưng cô bán hàng làm lơ hay không hiểu tôi muốn nói gì, chỉ bỏ thêm một hộp đèn cầy thơm và cái bóp nhỏ vào giỏ giấy đưa tôi.  Chớp nhoáng, trong vòng 30', tôi đội mưa bước ra lại parking lot.
 

Wednesday, December 21, 2011

Tintin, anyone?


1. Tuần này có hai phim tôi muốn đi coi, một là Tintin, hai là xem chàng Cruise IM4.  Tôi không mê truyện tranh Tintin bằng Phan Tân, Sỹ Phú hay Lucky Luke nhưng cũng xem khá nhiều trước năm 75.  Ngày đặt chân đến Mỹ, tôi có đi lùng kiếm những cuốn truyện tranh đó, nhà sách chỉ bán vài đầu sách của Tintin, giá cả trên trời vì phải nhập cảng qua từ châu Âu.  Tôi không mê Comic Book của Mỹ, xem chừng nét vẽ và câu chuyện không hào hứng bằng Comic Book của Pháp hay Bỉ.

Hôm CN tôi ghé Redbox lượm cuốn Smurfs Bluray về coi, bé Xí phán một câu: I've seen it already!  Khi phim mới ra, chú Út dẫn nó đi coi và mua cho nó 2 cuốn truyện tranh, xem chừng nó không hứng thú lắm.  Lạ kỳ, vậy mà nó mê Spongebob SquarePant và Kungfu Panda!  Thế là tôi hiểu em nó thuộc loại Made In America!

Monday, December 19, 2011

thứ hai


1. Sáng sớm, mở MSNBC, bản tin ông Kim chết với tấm hình một bà Bắc Hàn sồn sồn cùng với hai em nhi đồng quàng khăn đỏ khóc vật vả nằm chình ình trên trang nhất mà ngứa mắt!  Gimme a break, thế kỷ thứ 21 mà vẫn còn thần thánh hóa lãnh tụ.  Ông Kim Kon, mới 27 tuổi đời, có mặt non choẹt, hiện đang mang 4 sao, được báo chí dự đoán sẽ leo lên thay thế.  Heck, con vua thì lại làm vua, bạn có nhớ ngày xưa đi học bị nhồi sọ về chế độ phong kiến không?  Chế độ CS là nhất, khư khư vẫn là nhất, dù là nhất cư!

Thursday, December 15, 2011

đêm cuối

Ngày này, tuần trước, tôi đội mưa chạy về nhà, tuần này nghe lời vợ, tôi ở lại hotel.  Niềm hồ hỡi phấn khởi đi tìm hàng quán ngồi ăn cũng lắng xuống, ngồi ăn một mình thì buồn, kéo coworkers đi ăn thì lại chán, ngó nhau 8 tiếng trong lớp đã quá đủ, tôi chạy ra Wawa lượm hai lon Heineken và một cái Italian sandwich đem về phòng ngồi ăn với cái TV và cái laptop!  Bắt đầu nhớ mùi cái khu thằng Nougat thúi thúi.

Ngày mai sinh nhật vợ, mua gì đây?  Ngó lên TV, thấy Charlize Theron ỏng ẹo bước đi quảng cáo cho J'adore Dior hấp dẫn, chắc ngày mai tôi sẽ ghé Macys lượm về để tránh cảnh ngắt nhéo.

*

Tuesday, December 13, 2011

tuần thứ hai

Lại bỏ vợ con ở nhà, xách xe không chạy về Richmond tiếp tục tuần thứ hai training.  Lần này đi, đường đi nước bước tôi đã rõ nên không cảm thấy lo lắng, đúng giờ là có mặt, đủ thảnh thơi để thưởng thức lại cuốn CD Vũng Lầy Của Chúng Ta do KL hát từ A đến Z.  Trong mọi cuốn CD tôi có, chỉ duy nhất cuốn CD này là tôi có thể nghe một mạch mà không bấm skip bài nhạc.  Một cuốn CD khác là Simon & Garfunkel nhưng đã lạc mất từ lâu!

Sunday, December 11, 2011

kiến bò


Lâu rồi, có người order tôi 1 tấm hình macro nhưng tôi không tìm ra được object.  Hôm nay tôi rặn ra được cái này:

Saturday, December 10, 2011

home sweet home


Cái nệm ở hotel êm hơn cái nệm ở nhà, phòng của hotel yên ắng hơn cái phòng ngủ của tôi, phòng tắm ở hotel sạch hơn ở nhà, mỗi ngày có người quét dọn, xếp chăn gối lại gọn ghẽ... nhưng sự quen thuộc ở nhà bao giờ cũng chiếm thế thượng phong, về nhà là nhất.


Xong tuần training thứ nhất, tôi học được một vài điều hay.

Thursday, December 8, 2011

ngày thứ ba: mưa


Cách đây không lâu, có người xách xe chạy ba tiếng để đi theo tiếng gọi của tình yêu, mặc mưa gió, mặc đường dài, gặp nhau vài ba tiếng phù du rồi lái về, tôi phục lăn.  Hôm qua, tôi quyết học theo đức tính đẹp của người đó, tôi đánh xe về nhà ngủ với vợ con.  Buổi sáng, trong lớp đã bàn tán xôn xao rằng thời tiết sắp thay đổi, mưa gió và có thể tuyết tới chiều qua.  Nghe xong, bụng tôi cũng hơi chùng xuống, vợ dặn đừng về, bà nội bảo đừng về.  Tan lớp, nhìn trời mưa lâm râm, nghĩ chả thấm vào đâu, phóng ào xe đi.

Ra tới I-295, mưa mịt mờ sương khói, mưa xuống ào ạt khiến tôi phải mở quạt nước lên maximum speed!  Mỗi lần đi ngang qua 16 wheeler trucks, nước từ bánh xe truck bắn lên tung tóe, tôi giận mình lười, mua quạt nước mới từ Costco rồi mà tiếc cái cũ, chưa chịu thay.  Bụng hỏi có nên quay về khách sạn, đầu bảo không, không lẽ thua người ta nữ nhi chân yếu tay mềm, lái ba tiếng đồng hồ mưa gió để ôm biutifun, tôi có tới 3 mống ở nhà chờ ôm.  Tôi căng mắt, gườm tay lái chạy đúng speed limit, 70mph là đúng 70mph!

Lâu lắm rồi tôi mới nghe hết cuốn CD Khánh Ly hát từ bài 1 đến bài cuối.  Mỗi ngày đi làm, tôi chỉ nghe radio xem traffic ra sao.  Còn đi chơi, mẹ nó chê buồn ngủ, bé Xí đòi mở nhạc Mỹ.  Thật ra, mở nhạc cho nó bớt trống trải, tôi chăm chú vào ánh đèn sau của xe chạy trước mặt nhiều hơn là nghe KL hát gì.  Một chiếc xe sedan lật chỏng gọng, giơ bốn bánh lên trời, ba bốn chiếc xe police vây quanh nhá đèn xanh đỏ.  Thoát qua quảng tai nạn là bà con lại tiếp tục full speed limit, chạy cho lẹ về với con.

Trễ hơn dự tính từ GPS chừng 40 phút, mở cửa vô nhà là con Su, bé Xí la toáng, thằng Nougat ngồi trên xe tập đi cũng chạy ra, ngửi cái mùi quen thuộc mau hết mệt.  Ngủ khò 1 giấc đến 4 giờ sáng lại đánh xe chạy xuống lại Richmond, buổi sớm ít kẹt xe, tôi chạy kịp giờ ăn continental breakfast ở khách sạn.

Nhân GX blog bài Một chuyện không vui, tôi góp gió phần tôi cho vui.

Hôm thứ hai, cả bọn bốn mạng kéo nhau đi ra Mc Donald.  Quầy có hai cô cashier, tôi đứng sau, thấy bên hàng kia chỉ còn 1 mạng nên nhảy qua.  Trước tôi là một bà Mỹ đen, ăn bận lếch thếch, phía sau đầu có mảng tóc lớn bị rụng dù có đội mũ nhưng không che hết, tôi đoán là homeless và bị bịnh gì đó.  Bà ta móc hết túi này sang túi nọ mà vẫn không tìm ra tiền để trả, bà ta bảo cô cashier xóa order đi để tính cho tôi cho nhanh.  Thấy trên bàn cashier chỉ có ly nước bằng giấy, tôi nổi máu anh hùng rơm, tôi bảo với cô cashier là để tôi trả cho bà ta, ly nước chỉ có hơn $1, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ, thanh toán cho lẹ để đến phần tôi.

Tôi đưa cô cashier tờ $10, cô ta thối lại tôi 2 tờ $1 và vài xu lẻ, tôi ngẩn người, cái Mc Rib combo của tôi chỉ có $5.03, luôn thuế, trong khi order của bà ta gần $8!  Order của bà ta ra, bà ta xách luôn cái ly nước của tôi đi, tôi phải xin cô cashier ly mới, cô cashier luôn miệng: She didn't even say thank you to you!  Cô ta bớt cho tôi 3cents lẻ.  Đi ra parking lot, tôi thấy bà ta leo lên chiếc CR-V còn khá mới, lái đi!


Hôm thứ hai tôi không kể cho bạn nghe vì tôi nghĩ đây là chuyện nhỏ.  Bây giờ kể là vui với GX, không phải tôi khoe tôi giàu đâu bạn nhé.  Chẳng qua là có tiền per diem của sở thôi.


Kể thêm chuyện thứ hai.


Xưa, tôi quen với một chàng trai trẻ on line ở Boston, văn thơ khá mùi mẫn.  Sau một năm, chàng ta bỏ Boston, một mình một ngựa, lái xe về Dallas lập nghiệp, ghé ngang qua nhà tôi xin ngủ một đêm.  Tôi dẫn chàng ra Eden ăn và mua đồ về nhà nhậu một đêm dưới basement, độc thân mà, giang hồ tứ hải giai huynh đệ.


Nhậu ngà ngà, chàng hỏi mượn tôi $500 để đổ xăng chạy về Dallas, tôi khoát tay cười xòa bảo tôi làm dân mailman, tiền bạc nào dư dả.  Hôm sau, tôi đưa $100 bảo chàng cầm lấy dằn túi, rồi chia tay.  Một năm sau, chàng an cư lạc nghiệp, gửi lại tôi tấm thiệp cám ơn kẹp tờ trăm.


Nếu tôi rơi vào trường hợp của GX, tôi sẽ đi đổi tờ $20 và đưa cho chú ấy $10, bảo rằng chỉ còn $10 để ăn lunch.  Không cho thì áy náy, mà cho nhiều thì sợ bị lừa, chi bằng cho in ít để lương tâm khỏi cắn rưt, tôi về ngủ ngon, khỏi cần thức để blog kể chuyện.


Đêm nay lại ôm cái laptop ngủ!!!

Update chuyện laptop cho mẹ Kiến:
Mới xuống lobby kiếm ly cà phê, bà manager chào và nói chuyện phải quấy, bà ta xin lỗi rằng bả không điều tra gì thêm được.  Sau đó, bà ta offered $50 Visa gift certificate, anh gật đầu thank you cầm lấy và make reservation tiếp cho tuần tới.  Both are happy with settlement. :)  Rút kinh nghiệm, có gì là phải còm lên còm xuống liền tại chỗ.

Tuesday, December 6, 2011

ngày thứ hai: Hampton Inn


Viết xuống vài điều, chọc mẹ Kiến:

1. Bắt vào internet của Hampton Inn có hai loại, một là last name với số phòng, hai là dùng promotion code.  Hôm qua, việc đầu tiên bước vô phòng là cắm cái laptop, check internet, tôi bỏ tên họ tôi và số phòng hai ba lần nhưng không log vào network được, tôi đành bắt phone gọi front desk.  Thử thêm một lần nữa, vẫn không được, cô nàng front desk mới đưa cái code hampton128 bỏ vào mới xong.

2. Vào phòng xả nước tắm, nước nóng mất cả 3 phút mới có, đứng tồng ngồng lạnh teo dế!  Nước chảy yếu, tắm không sướng, cái vòi nước lại gắn cao, tôi phải vói sửa tới sửa lui, tôi quen tắm với cái vòi cầm tay ở nhà.

3. Có HDTV nhưng chỉ coi được mấy đài local bằng HD, tối qua coi MNF trên ESPN bằng standard definition, hình bị kéo dài ra, trông rất ngứa mắt.

ngày đầu


Đến chiều thứ sáu, credit card của sở vẫn chưa về để book hotel, I had to make reservation by my own!  I'm pissed, Hilton was full, they recommended Hampton Inn next door.  After checking to the hotel, now I find out that Hilton and Hampton are the same company!

Ngày đầu, lớp cho tan sớm, nằm dài trong hotel nhớ mùi tã sữa của con, chẳng  hề muốn blog bliếc chi cả.  Tiếng người duy nhất là âm thanh phát ra từ cái TV.  Buổi trưa, mắc lừa cái quảng cáo của Mc Donald, tôi ordered cái Mc Ribb.  Thời huy hoàng của Mc Ribben đã xa lắm rồi!


Tối, tôi đánh xe Long Horn kiếm miếng steak bỏ bụng.  Một cặp vợ chồng già bước ra xe, chàng vẫn mở cửa cho vợ, tôi đã quên thói này từ lâu!


Khách sạn gần phi trường, tiếng phi cơ hạ cánh làm tôi khó ngủ, TV không có Anthony Bourdain, tôi đành coi Philips River long boom mấy chàng Jaguars!  Cặp mắt khô, muốn ngủ mà sao ngủ đêk được.


Thôi, đi kiếm ly cafe rồi đi học.  Tôi không mang máy chụp hình nên không có hình ảnh gì cả.

Sunday, December 4, 2011

Flash


Flash ở đây là Adobe Flash chứ không phải đèn flash để chụp hình.


Nếu bạn thấy cái new banner ở trên đầu blog tôi, đó là sản phẩm ngồi mò Flash suốt sáng nay.


Bạn nào rành về Flash, xin lên tiếng để tôi bái làm sư phụ.

Friday, December 2, 2011

sở và nhà


1. Sáng nay tôi báo với boss rằng tôi vẫn chưa nhận được credit card của sở, bảo boss nên tìm người thay thế, boss nói để boss tính.  Thú thật là tôi thích ngồi ngày tán láo với bạn, tối về ôm vợ ôm con ngủ hơn là đi training 2 tuần này.  Lại thêm phần tôi khám phá ra người dạy học lại là coworker ở ngay đây, tại sao không bỏ ra vài giờ mỗi ngày chỉ cho bọn tôi mà lại gửi đi chi cho tốn tiền?!?!?!  Có lẽ suy nghĩ của tôi cà chớn nên tôi chẳng bao giờ làm boss được!  Nhì nhằng một hồi, bây giờ boss đang tìm cách xin tiền ứng trước nhưng thủ tục rườm rà chưa xong.  My bail out solution does not work!

Office của tôi vẫn lạnh, bà con mang personal heater vào cắm tùm lum khiến cái fuse banh tuồng mỗi ngày.  Tên regular maintenant nghỉ vacation, tên thay thế cầm đồ nghề đi lòng vòng mò không ra cái fusebox, một dàn cubical mất điện cả tiếng, không có computer, không làm việc, đơn giản có vậy!  May, cái cubical của tôi không bị ảnh hưởng, còn ngồi tỉ tê được.

Thursday, December 1, 2011

chuyện chơi


Thấy bạn mình khoe 50mm 1.2, lòng cũng nôn nao, tôi vẫn còn xài cái 50mm 1.8 từ thời ông kẹ, no D!  Có mấy tên post 50mm 1.4 trên craigslist nhưng láu cá quá, giá cả chẳng rẻ hơn tí nào.  Chợt thấy một tên post cái Nikon 50mm 1.8 mới ra, rẻ hơn được vài chục, tôi đang texting deal với hắn để chiều nay về ghé lượm về nhà.  Bestbuy bán $209 cộng thuế là $220, hắn thuận bán với giá $180!  Khổ 1 điều là hắn đòi gặp buổi tối, khó đường test cái lens.  Hắn text lại hẹn weekend!  Coi như xong, cái lens này không phải của mình dù hắn hứa sẽ HOLD for you.