Thursday, December 8, 2011

ngày thứ ba: mưa


Cách đây không lâu, có người xách xe chạy ba tiếng để đi theo tiếng gọi của tình yêu, mặc mưa gió, mặc đường dài, gặp nhau vài ba tiếng phù du rồi lái về, tôi phục lăn.  Hôm qua, tôi quyết học theo đức tính đẹp của người đó, tôi đánh xe về nhà ngủ với vợ con.  Buổi sáng, trong lớp đã bàn tán xôn xao rằng thời tiết sắp thay đổi, mưa gió và có thể tuyết tới chiều qua.  Nghe xong, bụng tôi cũng hơi chùng xuống, vợ dặn đừng về, bà nội bảo đừng về.  Tan lớp, nhìn trời mưa lâm râm, nghĩ chả thấm vào đâu, phóng ào xe đi.

Ra tới I-295, mưa mịt mờ sương khói, mưa xuống ào ạt khiến tôi phải mở quạt nước lên maximum speed!  Mỗi lần đi ngang qua 16 wheeler trucks, nước từ bánh xe truck bắn lên tung tóe, tôi giận mình lười, mua quạt nước mới từ Costco rồi mà tiếc cái cũ, chưa chịu thay.  Bụng hỏi có nên quay về khách sạn, đầu bảo không, không lẽ thua người ta nữ nhi chân yếu tay mềm, lái ba tiếng đồng hồ mưa gió để ôm biutifun, tôi có tới 3 mống ở nhà chờ ôm.  Tôi căng mắt, gườm tay lái chạy đúng speed limit, 70mph là đúng 70mph!

Lâu lắm rồi tôi mới nghe hết cuốn CD Khánh Ly hát từ bài 1 đến bài cuối.  Mỗi ngày đi làm, tôi chỉ nghe radio xem traffic ra sao.  Còn đi chơi, mẹ nó chê buồn ngủ, bé Xí đòi mở nhạc Mỹ.  Thật ra, mở nhạc cho nó bớt trống trải, tôi chăm chú vào ánh đèn sau của xe chạy trước mặt nhiều hơn là nghe KL hát gì.  Một chiếc xe sedan lật chỏng gọng, giơ bốn bánh lên trời, ba bốn chiếc xe police vây quanh nhá đèn xanh đỏ.  Thoát qua quảng tai nạn là bà con lại tiếp tục full speed limit, chạy cho lẹ về với con.

Trễ hơn dự tính từ GPS chừng 40 phút, mở cửa vô nhà là con Su, bé Xí la toáng, thằng Nougat ngồi trên xe tập đi cũng chạy ra, ngửi cái mùi quen thuộc mau hết mệt.  Ngủ khò 1 giấc đến 4 giờ sáng lại đánh xe chạy xuống lại Richmond, buổi sớm ít kẹt xe, tôi chạy kịp giờ ăn continental breakfast ở khách sạn.

Nhân GX blog bài Một chuyện không vui, tôi góp gió phần tôi cho vui.

Hôm thứ hai, cả bọn bốn mạng kéo nhau đi ra Mc Donald.  Quầy có hai cô cashier, tôi đứng sau, thấy bên hàng kia chỉ còn 1 mạng nên nhảy qua.  Trước tôi là một bà Mỹ đen, ăn bận lếch thếch, phía sau đầu có mảng tóc lớn bị rụng dù có đội mũ nhưng không che hết, tôi đoán là homeless và bị bịnh gì đó.  Bà ta móc hết túi này sang túi nọ mà vẫn không tìm ra tiền để trả, bà ta bảo cô cashier xóa order đi để tính cho tôi cho nhanh.  Thấy trên bàn cashier chỉ có ly nước bằng giấy, tôi nổi máu anh hùng rơm, tôi bảo với cô cashier là để tôi trả cho bà ta, ly nước chỉ có hơn $1, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ, thanh toán cho lẹ để đến phần tôi.

Tôi đưa cô cashier tờ $10, cô ta thối lại tôi 2 tờ $1 và vài xu lẻ, tôi ngẩn người, cái Mc Rib combo của tôi chỉ có $5.03, luôn thuế, trong khi order của bà ta gần $8!  Order của bà ta ra, bà ta xách luôn cái ly nước của tôi đi, tôi phải xin cô cashier ly mới, cô cashier luôn miệng: She didn't even say thank you to you!  Cô ta bớt cho tôi 3cents lẻ.  Đi ra parking lot, tôi thấy bà ta leo lên chiếc CR-V còn khá mới, lái đi!


Hôm thứ hai tôi không kể cho bạn nghe vì tôi nghĩ đây là chuyện nhỏ.  Bây giờ kể là vui với GX, không phải tôi khoe tôi giàu đâu bạn nhé.  Chẳng qua là có tiền per diem của sở thôi.


Kể thêm chuyện thứ hai.


Xưa, tôi quen với một chàng trai trẻ on line ở Boston, văn thơ khá mùi mẫn.  Sau một năm, chàng ta bỏ Boston, một mình một ngựa, lái xe về Dallas lập nghiệp, ghé ngang qua nhà tôi xin ngủ một đêm.  Tôi dẫn chàng ra Eden ăn và mua đồ về nhà nhậu một đêm dưới basement, độc thân mà, giang hồ tứ hải giai huynh đệ.


Nhậu ngà ngà, chàng hỏi mượn tôi $500 để đổ xăng chạy về Dallas, tôi khoát tay cười xòa bảo tôi làm dân mailman, tiền bạc nào dư dả.  Hôm sau, tôi đưa $100 bảo chàng cầm lấy dằn túi, rồi chia tay.  Một năm sau, chàng an cư lạc nghiệp, gửi lại tôi tấm thiệp cám ơn kẹp tờ trăm.


Nếu tôi rơi vào trường hợp của GX, tôi sẽ đi đổi tờ $20 và đưa cho chú ấy $10, bảo rằng chỉ còn $10 để ăn lunch.  Không cho thì áy náy, mà cho nhiều thì sợ bị lừa, chi bằng cho in ít để lương tâm khỏi cắn rưt, tôi về ngủ ngon, khỏi cần thức để blog kể chuyện.


Đêm nay lại ôm cái laptop ngủ!!!

Update chuyện laptop cho mẹ Kiến:
Mới xuống lobby kiếm ly cà phê, bà manager chào và nói chuyện phải quấy, bà ta xin lỗi rằng bả không điều tra gì thêm được.  Sau đó, bà ta offered $50 Visa gift certificate, anh gật đầu thank you cầm lấy và make reservation tiếp cho tuần tới.  Both are happy with settlement. :)  Rút kinh nghiệm, có gì là phải còm lên còm xuống liền tại chỗ.

10 comments:

  1. Khá khen giỏi vì mưa gió bão bùng mà cũng ráng lái xe về đến nhà. Cái này là nhớ 3 đứa nhỏ hay nhớ đứa lớn thì hổng biết à nhen. :)) ...khà khà khà

    ReplyDelete
  2. nè DQ, phải nói dzi. nè:
    nam nhi chi chí đại trượng phu
    làm như dzi. mới là phải phải :)

    ReplyDelete
  3. anh Hoang dem sai roi:"tôi có tới 3 mống ở nhà chờ ôm", 4 cho sao lai 3?

    ReplyDelete
  4. mống bự không tính vì dám bảo thôi anh đừng về, đợi thứ 6 về luôn đó Thu :)

    ReplyDelete
  5. hehehe...bây giờ lái 2 tiếng để gặp "lái" 3 con nên phê hén. Nói chứ lái xa lộ mà trời mưa lớn giống hôm qua là phê lắm. Ráng lên! 1 ngày nửa là được 2 ngày ôm con.

    Chắc bà đó order cái super size với ly diet coke!

    ReplyDelete
  6. trưa nay 12 giờ ra là giông về rùi. Vùng gần phi trường này, Black is majority :)

    ReplyDelete
  7. Nếu trời không mưa và tuyết thì lái xe 2-3 tiếng không gì khó khăn lắm. Từ đoạn đường từ ruộng về nhà người yêu em ngán nhất là đi đường làng, không điện, không xe, ít nhà và cái sợ nhất là điện thoại không có sóng lol Nhưng cứ nghĩ đến được gặp, được cười, được nói ..và được ăn thì mấy núi cũng trèo, mấy quãng đồng cũng qua hahaha
    Nếu như anh về nhà được ôm 4 người yêu ngủ một giất 5-6 tiếng thẳng cẳng thì vẫn đã hơn là nằm ở ks 7-8 tiếng mà ngủ chập chờn ..

    Cái vụ ks đó, coi như bà manager kia biết xử . Nói chung em thấy tụi Hilton brand nó treat customers good. Em vẫn còn máu vụ Holiday Inn.

    ReplyDelete
  8. anh hổng nhớ cái câu
    Yêu nhau mấy núi cũng leo
    mấy sông cũng lội

    ....

    mà có cái đèo anh trèo hoài hổng qua à?

    :)

    ReplyDelete
  9. Giỏi. Đội mưa gió về nhà là giỏi.
    Nhưng tui nghi nhớ ba đứa nhỏ thì ít mà nhớ đứa lớn thì nhiều.hihi
    Dẫu sao cũng đáng khen.

    ReplyDelete
  10. Kiến: tối wa 1 lũ 4 mạng đi ăn dinner, first $50 is on me, cả bọn trố mắt ngạc nhiên :)

    Lần đầu nghe câu này á Đậu :)

    chị H: thiệt á :) nhớ đứa lớn fiền ghê lắm :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.