Tuesday, January 17, 2012

21


Bà nội ướp sẵn 3 miếng steak bỏ trong tủ lạnh từ ngày hôm kia nhưng đêm trước vợ chồng tôi lại lục nồi bún chay ra ăn cho hết để trống tủ lạnh.  Chiều qua bà nội nghỉ, bảo tôi tự chiên thịt bò ăn, bà nội không ăn được thịt bò.  Steak là món dễ nhất trần gian, không cần ướp, chỉ cần rắc tiêu muối rồi bỏ vô chảo dầu olive với miếng bơ cho thơm, lửa medium, 4' mặt này, 3' mặt kia là vớt ra để nguội 5' rồi chén chú chén anh.  Vợ trộn xà lách, thêm chén Maggi xắn ớt, chồng vừa chiên vừa nhấp chút vang đỏ, canh hai ổ bánh mì đang nướng.

Câu chuyện bàn ăn gia đình bắt đầu từ người cháu của vợ.  Con nhỏ vừa được nhập tịch là lo đâm đơn bảo lãnh cho mẹ nó qua.  Khá nhanh, mới 9 tháng là đã có email báo hẹn ngày phỏng vấn.  Ba mẹ nó ly thân nhưng bà nội nó bán nhà ở quận 7 vẫn chia phần cho cháu.  Tôi chẳng còn biết quận 7 của Sài Gòn nằm ở đâu.  Vợ tôi vẫn liếng thoắng kể rằng dì dượng con cháu gửi tiền vào ngân hàng VN, mỗi năm lấy tiền lời ra đủ sống.

Nghe đến đây thì tôi hơi khựng lại.  Nếu người gửi tiền vào ngân hàng có tiền lời đủ sống thì người đi vay ngân hàng phải trả tiền lời tới mức nào?  Ở VN, có doanh nghiệp nào hot đến độ đi vay ngân hàng với giá tiền lời cắt cổ để phát triển?  Và nếu có, sản phẩm của các doanh nghiệp đó sẽ đến tay người tiêu thụ với giá thành rất cao để xoay đủ vốn trả nợ ngân hàng.  Tôi không học nhiều về kinh tế, tôi chỉ thấy tiền lời của saving account của tôi mỗi năm chưa đủ để ăn cà rem, trong khi tiền lời nhà băng VN lại đủ sống thì chuyện hơi lạ.

Rồi lan sang chuyện bạn của vợ, em này có bầu, em kia có thêm con trai, em nọ xẩy thai...  Và cuối cùng là chuyện anh bên chồng của bạn vợ.

Anh ta trạc tuổi tôi, nhỏ hơn vài tháng nhưng tướng cao ráo đẹp trai.  Năm vợ tôi mới qua, tôi có ghé lên vùng Rochester thăm bạn vợ, được mời về nhậu một đêm.  Anh ta đã có gia đình, một thằng con trai hình như lúc đó khoảng 8 tuổi, một đứa mới sinh.  Giỏi, rất giỏi, anh ta quyết định đóng cửa tiệm nail, đưa đại gia đình hùng hậu về California lập nghiệp vì chán xứ lạnh miền bắc NY.  Chán luôn mấy cái casino gần biên giới Canada.  Tôi không rành mấy về nghề nail, nhưng thường hay nghe dân Cali bỏ xứ lập nghiệp chứ ít ai về lại mở tiệm nail, cạnh tranh quá gay gắt.

Hè 2007, trong chuyến đi Cali chơi, vợ chồng tôi có ghé ngang tiệm thăm, tiệm khang trang nằm giữa khoảng đường Nam Bắc Cali, 101, trong shopping mall lớn của Mỹ.  Nhìn vào, ngoài anh em trong nhà, còn có thêm 4,5 người thợ, hơn chục cái stations.  Chồng của bạn vợ tâm sự với tôi, income hàng năm của tiệm lên tới $800K đến $1M, IRS dòm ngó hoài nhưng không làm chi được.  Khách hàng đa số là Mỹ trắng, hồn nhiên vô tư, có em mới đi sửa xong, dám cả gan cỡi áo lộ hàng khoe cho mấy chàng thợ dủa xem, tôi bật cười bảo vợ mai mốt tôi đi học dủa về đầu quân, vừa kiếm được tiền, vừa ngắm hàng free.

Không những anh ta mở một tiệm mà đến hai tiệm.  Ngoài việc làm chủ, anh ta còn ngồi dủa và làm nghề tân trang tiệm.  Ban đêm, tiệm đóng cửa, anh dẫn quân thay sàn, thay ghế cả đêm.  Anh ta từng bay qua TC mua tận gốc mấy cái ghế da rồi gửi tàu thủy chở qua cảng Los Angeles.  Dịp đó, tôi chứng kiến anh ta thuê 4 bạn Xì xuống hàng vào kho từ chiếc truck bự tổ bố!  Tôi biết anh ta lại thành công, tài thật.

Mà có tài là có tật, anh ta thú thật với tôi trong bữa nhậu: Me sexual active, cứ 1, 2 ngày là phải có, chịu không nỗi, tôi cười hô hố.  Vợ anh ta ghen tá lả nhưng không kềm được tính hào hoa phong nhã của anh ta.

- Anh của anh N. ly dị rồi.  Vợ bảo tôi.
- Xong rồi sao?  Tôi hỏi lại vợ.
- Quen một em nail, rồi về VN quen tiếp một em 21 tuổi.  Vợ kể.
- 21 tuổi?  Tôi cười hỏi lại vợ.  45 tuổi cặp em 21 tuổi?
- Ừ hứ.  Vợ nhai miếng steak.
- Vậy em có cho anh về không?  Tôi nháy mắt vợ.
- Hồi năm ngoái cho về mà anh không đi, bây giờ hết visa rồi.  Vợ thản nhiên gắp xà lách độn thịt bò ngồm ngoàm.
- Rồi cái tiệm làm sao?
- Thì bán.  Vợ chồng con H dọn về TX, anh N ảnh chửi ông anh quá trời.
- 21 tuổi!  Wow, 21 tuổi!  Tôi tiếp tục trêu vợ tôi.
- Quen em bán bia ôm mới chết.  Ổng đi uống café, cả chục em bu lại dúi số phone.
- Nè, em 38 kia, dọn qua cho tui rửa để tui còn thời giờ mơ em 21.

- Cở anh chắc là em 18.

Thú thật với bạn là đêm qua tôi không hề mơ em 21 hay em 18.  Tôi chỉ thích thú với nghĩ trêu vợ tôi là tôi mê 70-200mm f/2.8 vẫn còn quá rẻ so với ông anh chồng của bạn vợ mê em 21.  Mấy tay đàn ông hay có tật, thấy gái như mèo thấy mỡ, tôi có khác gì đâu.  Biết đâu sang năm tôi sẽ dùng chiêu này để thuyết phục vợ tôi cưới em già 70-200mm về mà vợ tôi vui vẻ gật đầu.  Minh ơi, ráng học chiêu này với anh.

19 comments:

  1. 45 vẫn còn chẻ chán mà AH :)
    Ava nghe nói 60-70 vẫn còn quen được 18/20 mà :)

    ReplyDelete
  2. haha, cái câu cuối mới là đáng tội! Anh nhen, em phone cho chị D. chỉ điểm anh bây giờ. Lộn xộn hả?

    ReplyDelete
  3. Ava: niềm khích lệ ngàn vàng :)

    Ooops iBean, xin đừng kẻo blog bị frozen :)

    ReplyDelete
  4. Khì khì, 21 đúng tuổi xì lát. Cố lên aH.

    ReplyDelete
  5. Vo+. anh cho anh "cuo+'i" em 70-200 f2.8 thi` lo+`i cha'n vi` co`n co' nhie^`u hi`nh a?nh con ca'i gia ddi`nh. Em nghi? vo+. anh se~ cho anh "cuo+'i" tho^i. so+'m hay muo^.n ma` ..haha

    ReplyDelete
  6. mơn mởn hén Cap :)

    phong: tui có tính lo xa, chứ hiện tại, tui đang mê em 24-70mm này wá xá wà xa :)

    ReplyDelete
  7. anh Hoàng ko hỉu roài, gửi tiền nh mà lấy lời đủ sống, nghĩa là gửi NHIỀU lắm đó ông hahahah

    ReplyDelete
  8. Hoi em moi buoc chan sang day, cung o Rochester, NY mot thoi gian ngan truoc khi don qua Cali.
    hihihi...cai cau: có tài là có tật

    ReplyDelete
  9. Ừ hén nàng Tr., quên là ở VN bi giờ người ta giàu hơn mình nhiều. Nhưng mang hết gia tài bỏ ngân hàng thì cũng hơi... phiêu lưu.

    Từ dạo Kodak chìm xuồng, vùng trên đó nghe nói thảm hại đó Bee.

    ReplyDelete
  10. Chuyện này hay xảy ra với mấy ông chủ (hahaha).

    ReplyDelete
  11. tui thuộc loại employee, vợ thuê ở nhà giữ con, chỉ cho ra tiệm cạo đầu thui :)

    ReplyDelete
  12. Thích đoạn đối thoại. Thấy có chất cine. :)

    ReplyDelete
  13. nghĩ cũng đúng ha, ai thích mao hiểm phiêu lưu thì mới làm giàu được

    ReplyDelete
  14. Gác: có chi, kể ra rứa :)

    Bác Leak: đúng rùi bác, phải take risk mới chụp được cơ hội. Phần tui chỉ lo ăn chơi, suốt đời ngồi lượm ba cọc ba đồng :)

    ReplyDelete
  15. Q7 la khu Phu My Hung, tuc khu vuc giap ranh quan 8 , quan 4 va Nha` Be` cu~.
    Cai' vu. gui saving ma` du? tien tieu thi` phai? gui nhieu lam, tai vi` lai~ suat la khoang 1 den 1.5%/month. anh gui khoang? 1ty? (co 50k USD) thi 1 thang anh co' khoa?ng 10 den 15 trieu VND (khoang 500 den 700USD). Voi so tien do thi mot gia di`nh 3 nguoi du? so^'ng ne^'u kho^ng ti'nh tie^`n nha`. bo*?i vay ne^n la.m pha't VN moi*' cao. Co dieu da^'t quan 7cach day va`i nam rat co' gia', mieng dat co' 1000 square feet ma` gia' cu~ng co*~ 100K USD. Gio thi` du*'ng gia' nhung van con cao. Em co' nguoi quen o Cu~ Chi, hoi xua co' ruo^.ng duoc co*~ 1000 met vuong (co*~ 10,000 square feet), gio*` o^?ng cat ra o^?ng ba'n 1/2, co' 100k USD bo? vo^ ngan ha`ng, kho?e re.
    Noi' chu*' gio*` co' 100k USD o*? VN, du*`ng co' dua do`i xe ho*i hay gai' gu', ma` dem bo? ngan ha`ng hay mua can nha` cho muo*'n, cu~ng du? so^'ng anh Hoa`ng o*i.

    ReplyDelete
  16. Coi Bo Ong ngoan ghe . Vo ong thiet co phuoc do . Nho noi cho ba biet nha.

    ReplyDelete
  17. thanks Duy. Lâu wá không về, chuyện VN anh lạc hậu, mù tịt :(

    chị H khen thì xin cám ơn, nhưng nhắc khéo 1 điều, thời đại internet, thấy tận mắt, sờ tận tay mới tin được :) Ở trong chăn biết chăn có rận á :~)wink

    ReplyDelete
  18. Wow, tui phone cho chi do nhen . Quen mat cai dzu nay . Hihihi

    ReplyDelete
  19. Ngọc Lan viết bài có nhắc tới chị kìa, đọc chưa? :) Lo đi kiếm đọc đi, đừng lo gọi phone hehehe

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.