Tuesday, January 31, 2012

follow up

1. Theo nguồn tin đáng tin cậy, CIA or MI6, tiệm bán đồ thực phẩm Hanaro hôm qua tôi rêu rao được chuyển giao qua Super H-Mart vào ngày mai 2/1/2012.  Hèn chi hôm nọ tôi thấy chàng pharmacist ung dung tự tại, kể cả hàng bán đồ ăn nóng và quầy mỹ phẩm; chỉ có hàng rau quả, thịt cá được dọn sạch banh.  Vậy là có chỗ để đi thăm vào cuối tuần.

2. Hôm qua nói chuyện Dot-com, trên đường lái xe về nhà, tôi phịa ra chuyện cười này, kể bạn nghe.

Một blogger ở VN dùng Gmail.  Như bạn đã biết, Gmail scan từ ngữ trong email của bạn rồi chưng quảng cáo bên cạnh.  Chàng blogger này thích blog về sự tự do ngôn luận.  Sau vài bài blog, email có chữ tự do ngôn luận lập đi lập lại, Gmail ở VN bỏ quảng cáo vào email của anh ta:

Hãy đến với Karaoke Hạ Trắng, dàn âm thanh nổi tuyệt vời cho tiếng hát của bạn tự do bay bỗng.

Viện Bảo Tàng Chiến Tranh Mỹ Ngụy, vào cửa tự do.

3. Sáng nay boss lại email đổi giờ họp, 12 giờ trưa.  Kể ra boss cũng biết chìu nhân viên.  Từ đây tới giờ họp, tôi phải lo quất hết 6 weekly reports cho boss.

4. Hôm qua đi làm về, thấy cái hộp Amazon nằm trước cửa, tôi mang lên phòng ngủ.  Vợ chở 2 con chích chòe đi chơi về, tôi bảo:

- Anh mới mua cái lens mới, em mở ra coi. 

Hay thật, cô nàng không mắc lừa, chỉ nguýt mắt rồi nói:

-Anh ráp vô máy in đi cho em làm lương.

5. Trong mấy nhà thơ Việt hiệt tại, tôi thích thơ của ông Nguyễn Đăng Thường và anh Nguyễn Lãm Thắng nhất.  Tôi chưa có dịp hân hạnh làm quen với Nguyễn Lãm Thắng, nghe đâu anh ta bằng tuổi thằng em thứ ba của tôi, hiện đang dạy Ngữ Văn ở ĐH Huế.  Sáng nay tôi đọc bài thơ Ngược sáng của Thắng, tôi bần thần:

Ngược sáng (copy from Tienve.org, sorry Mr. HN-T)

tháng giêng
từng bước chân ốc sên trong khu vườn u ám lăn đi
mùa xuân ẩm ướt không nắng trời
trận gió quất roi vào mưa phùn mỏng manh
cha phì phà thuốc lá dắt trâu ra đồng
mẹ gom mớ rau tập tàng ra chợ
chị xách rựa vào rừng bứt đót
anh khăn gói lên chuyến xe tốc hành ngược vào nam làm thuê
em băng con đường lầy kiếm chữ
mùa xuân thấm lạnh bàn chân

tháng giêng mọc ghẻ lở trên trên cây đa đầu làng
nhang khói tan vào hư không
còn lại gì
những xác ống tiêm phía sau đình làng lăng mộ
con ma trắng lởn vởn quanh làng
nghĩa trang vị thành niên
tháng giêng thêm tuổi cho xác người nằm xuống

tháng giêng
vẫn ruộng vẫn đồng vẫn sông vẫn núi vẫn than vẫn củi vẫn suối vẫn truông vẫn rẫy vẫn nương vẫn nguồn vẫn lạch
dân vẫn là dân vẫn nghèo kiết xác
dân vẫn dân không lẫn vào đâu được
một cục đen thui ở giữa trần đời

tháng giêng ngửa cổ lên trời
nuốt bao cay đắng cho vơi kiếp này
 
gòđìnhbàumiếugiêngnhâmthì

4 comments:

  1. 4. ngta đi chợ ngta biết chắc là toàn mua gan heo gan gà nấu ăn, chứ ông đâu có ăn trúng gan trời mà dám làm chuyện tày đình rồi cao giọng nói vậy, nên ko mắc lừa là dĩ nhiên hhahahah

    5. bài thơ này hay quá

    ReplyDelete
  2. thì lâu lâu bluffing xem thử bả phản ứng ra sao, lần sau mình làm thiệt mà bả không thèm mở ra coi thì sau không xé xác mình được :)

    bài thơ buồn nẩu ruột!

    ReplyDelete
  3. vâng, bác Leak, thơ của chàng này có màu xám nhiều hơn mấy tay khác :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.