Thursday, March 1, 2012

vitamin

1. Tôi chẳng bao giờ uống vitamin thêm thường nhật, chỉ khi nào cảm mạo thương nàng thì uống thêm vitamin C.  Mà nhắc đến vitamin là nhớ chuyện mấy người du khách gốc Tàu.  Năm đó thằng em kế tôi làm ở một tiệm Giant góc đường 50- I-66, cạnh đó có một khách sạn lớn và một tiệm ăn Hunan.  Xe khách thường đổ khách du lịch tới đó ở lại qua đêm, phần đông là khách gốc Tàu Đài Loan.  Mỗi lần xuống, khách gốc Tàu này vào Giant tóm sạch thuốc vitamin trên kệ, em tôi kể thấy mà sợ luôn, người nào cũng ôm cả chục chai vitamin ra quầy tính tiền.  Dân châu Á mê vitamin thuốc Tây, trong khi dân ở Mỹ lại đi tìm thuốc bắc bổ thận hoàn!

Rồi chạy trời không khỏi nắng, vợ nghe lời ai đó, đi Costco mua vitamin về uống hằng ngày.  Bạn cũng biết cái tiệm 100 Dollars Store này, hàng hóa nào cũng to cũng bự như tiểu bang Texas, chai thuốc vitamin 200 viên, 500 viên bự như đạn đại bác, viên nào nhìn cũng muốn nghẹn cổ họng.  Đi ngang qua dãy thuốc, tôi tự hỏi ai mà bịnh thâm niên để mua ba cái thuốc đó về.  Một lần tôi cũng ham, mua 1 chai Tylenol 200 viên về nhưng rồi để quá date, đành vất thùng rác.  Ở với nhau quen, nghe vợ tôi càm ràm bớt nhức đầu hơn lúc mới lấy nhau.

Vợ uống vitamin đã đời, bây giờ bắt chồng uống.  Mỗi tối, dù tôi đã đắp mền nhắm mắt, vợ cũng nhét viên thuốc vô miệng: Uống đi.  Ông uống, bà happy!

2. Mùa đông năm nay, trời nóng lạnh kỳ quặc.  Ban ngày buổi chiều nhiệt độ có thể lên tới 70 độ F, trong khi đêm xuống còn 38 độ F.  Tháng 2 đã qua, chẳng còn sợ tuyết nữa, vì thường, tháng 3 chỉ 1 vài trận tuyết và rất mau tan.  Nhưng quí vị con nít dễ sổ mũi!  Con Su nhảy mũi là lây qua thằng Nougat.  Thằng Nougat khọt khẹt là hành mẹ nó cảm lạnh.  Bà nội giữ mấy đêm mà bà nội không cảm, mẹ nó giữ 1 đêm, nó hành thì lại cảm.  Tôi đoán có thể là alergy nên đưa thuốc alergy cho vợ.

Trưa qua, phone cho vợ:
- Em bớt chưa?
- Mới uống thuốc.
- Thuốc gì?
- Thì thuốc anh đưa đó.
- Ủa, sao lạ vậy?  Bà uống thuốc mà sao ông đêm qua không được happy?


3. Tối qua bà nội nấu canh thơm, cà chua, tôm thịt và măng chua, tôi quất 2 chén đầy, không đụng đũa tới dĩa đậu đũa xào.  Tôi không có "two lines" nhưng lại thích canh măng chua ăn với rau sống, chua chua, ngọt ngọt, dòn dòn... đã miệng gì đâu.  Tôi nói vợ bới cho tôi món canh, khỏi bới món đồ xào.  Mới 8 giờ sáng, tôi đã chảy nước miếng.  Không biết mấy người "two lines" có thèm ăn canh măng chua không nhỉ?  Ăn món này khỏi cần uống thêm vitamin C.

8 comments:

  1. Làm sao mà giống nhau được . Một đằng là dâng thuốc tới tận miệng, một đằng là đưa hững hờ hôm sau mới uống mà đòi happy sao? hehehe

    ReplyDelete
  2. Gian thật.
    "Ủa, sao lạ vậy? Bà uống thuốc mà sao ông đêm qua không được happy?"

    ReplyDelete
  3. Tro+`, mua thuo^'c vitamin la`m chi. thuo+ng ma^'y thu+' dda~ ddo'ng chay roi dda? qua cai process trong ddo cho them chemical ro^`i. DDe tie^`n mua tra'i cay ca'c lo.ai, rau ca?i va` ca ve^` an vua` ngon mie^.ng va` vua` la.i tu nhie^n ra^'t de^~ ha^'p thu. vo^ co+ the^? mi`nh.

    ReplyDelete
  4. Bưng nước lên lầu, đưa thuốc đàng hoàng đó Cap ơi :)

    Đậu: Cạo ria để đi oanh tạc rùi :) Thằng Nougat ngó chừng như lạ lắm hehehe

    phong: Bả nói tại anh ít ăn cá :)

    ReplyDelete
  5. hehehe..."cạo ria để hết mê bà già".

    "tại ít ăn cá" hay "tại nấu không ngon?" Dzọt chứ không thứ 7 xuống không đồ ăn:)

    ReplyDelete
  6. đọc xong, hông hỉu gì hết....đi ga :)) ....khà khà

    ReplyDelete
  7. ha ha, "100 Dollar Store" quả không sai, ra khỏi quầy tính tiền cái bill bao giờ cũng không dưới 100. Nhưng mà mình nhớ cái cửa hàng này quá đi, hàng hóa tràn ngập, tươi mới và rẻ rề.

    Diên Hoàng tả cái canh bà nội xấp nhỏ nấu mà mình nghe mắc thèm, hic.

    ReplyDelete
  8. hehehe bm, chuyện mê trong máu, khó lọc. Ăn cá khó bới theo cho ngày hôm sau nên tui ít ăn.

    PD: Giá tiền gửi thư nội địa bên Úc là bao nhiêu? Tỉ lệ hối đoái với US$? Măng chua nấu với cá mới câu lên cũng ngon lắm đó :)

    Good DQ, chứ hiểu ra là Mèo có em :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.