Monday, April 9, 2012

tình đời

thú thật là tôi ít khi nào copy nguyên bản bài viết hay thơ của thiên hạ về post ở blog mình.  Có, nhưng rất ít.  Hình như chỉ có 1 bài Củi dạt của Nguyễn Đăng Thường, 1 bài của Nguyễn Lãm Thắng và 1 bài ký của báo NV.  Tôi thích hai bài thơ, còn bài ký là để hỏi mấy bạn VN vì biết ở VN không vào được trang web của báo NV.  Lần này, tôi lại xin phá lệ vì tôi bật cười khi đọc bài thơ của Nguyễn Lãm Thắng nóng hổi trên Tiền Vệ.  Tôi thích thơ anh chàng này, có chút gì cay cay như ớt hiểm của Huế.  Mời bạn đọc thử.  Xin lỗi Nguyễn Lãm Thắng và Tiền Vệ vì copy không xin phép.


Anh ơi tặng cho em tập thơ

nghe sao mà ngọt
không như lời nịnh hót
nhưng làm ta chua xót
thấy tâm can đắng đót
một phần nào
biết trả lời sao
nên run tay ký tặng
em ríu rít cám ơn
em lật trang đầu
em khen ảnh đẹp
em lật trang hai
em bảo có lời tựa của giáo sư
em lật trang ba
em lật trang bốn
em ngốn trang năm
em bằm trang một linh bảy
em nhảy trang bốn trăm em tìm nhạc
anh nghe con mắt mình vừa đau vừa rát
em gấp tập thơ
năm ngón hững hờ
em cười hơ hở hơ hơ
em quay gót tỉnh bơ

một tuần sau
tôi gặp thơ tôi trên đôi gánh của cụ già mua ve chai giấy vụn
chữ ký còn trinh
ôi
nhà thơ
loay hoay như ong thợ
chẳng là cái thớ [gì]
suốt ngày ngồi trên bàn thờ
chờ ngày tắt thở

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.