Tuesday, May 8, 2012

gió

Tối qua tôi ngồi coi Anthony Bourdain Lisbon, có cảnh quán café, bar với vài ba tay guitars thùng, ngồi đệm đàn cho dân pro hoặc amatuer lên hát.  Một cô ca sỹ, 27 tuổi, đắm đuối hát bản tình ca bằng tiếng Portugese, cách diễn tả của cô đắm đuối khiến tôi mê mẫn dù chẳng hiểu lời bài hát là gì.  Sau đó, cô ta trả lời cho Tony, bài tình ca về một chàng viết tên mình trên gió để có thể bay khắp nơi đến tận người mình yêu.

Lòng tôi bỗng len lén.  Kiểu chiều buồn len lén tâm tư.  Tôi mê những sinh hoạt văn nghệ kiểu như vậy, vài cây guitars thùng, không trống, không kèn làm chi cho inh ỏi, và vài giọng hát bỏ hồn mình vào lời nhạc.  Từ ngày bỏ Sài Gòn, tôi không có dịp tìm kiếm những quán xá như thế ở vùng này, ngoại trừ dịp mê Paltalk.  Xưa, Eden cũng có quán café với chương trình hát cho nhau nghe.  Ban nhạc cuối tuần đi hát đám cưới, giữa tuần ra tập dợt quán café nhưng đờn trống inh ỏi.  Ca sỹ là những bà già mê hát, ở nhà hát karaoke không ai nghe, ra quán bỏ tiền uống nước hát nhạc sống tra tấn lỗ tai người khác.  Tôi ghé quán một lần rồi thôi.

Trên DC có quán Blues Alley khá nổi tiếng.  Buồn cười, tuy là dân DC nhưng tôi lại không biết quán.  Khi cô bạn học cũ của tôi ở Cali qua dự đám tang ba tôi, cô ta kéo tôi đi uống café, nghe nhạc jazz live ở quán đó.  Lúc đó, tâm hồn tôi đang bị xáo trộn, tôi không thưởng thức được gì, không bắt chợp được luồng nhạc.  Rồi tôi cũng chỉ ghé một lần độc nhất.

Tôi lại len lén với ý của bài nhạc.  Ý của bài nhạc là một tứ thơ dễ thương.  Ta khẽ viết tên em lên gió, hỏi muôn trùng em phiêu dạt nơi nao...  Xưa, tôi có viết vài câu lục bát với ý na ná như thế:

ví dầu... mình có quen nhau,
anh gieo mây trắng bắt cầu em qua
câu thơ lục bát làm quà
thả trên phiến gió đường xa hoá gần
ngại ngần bụi lấm đôi chân?
anh ươm hoa, cỏ, gót trần đi mau

ví dầu... mai thật thương nhau
lạy trời đừng bắt mưa ngâu đợi chờ...

Tôi nhớ đến người bên Úc, tôi search tên trăm lần nhưng vô vọng...

Baaaaaa, mẹ nói ba mang sữa cho Nougat với Su lên.  Tiếng bé Xí hét trên lầu vọng xuống.  Danm cái len lén.  Danm Tony!

Show Lisbon không gì đặc sắc lắm, tôi thích phần nhạc đệm.


8 comments:

  1. Lisbon, đẹp! Em có ghé qua 1 lần. Thành phố như San Francisco, nhưng âm hơn. Trên DC có nhiều jazz/blue/folk bar, vô đó nghe không sợ như trong eden. :)

    ReplyDelete
  2. đang tính ko bít đi đâu hè này nè anh, lisbon trong list á heheh

    ReplyDelete
  3. hôm wa không thấy nhiều về thành phố, chỉ có cái train chạy lên chạy xuống đường dốc hà Tuấn.

    chà, thằng Ku chưa đầy năm mà đã tính cho đi chơi xa rùi sao nàng Tr.?

    ReplyDelete
  4. "Baaaaaa, mẹ nói ba ...." Trong tất cả những bản hát từ nay trở đi đều có điệp khúc trên :P. Văn nghệ như bác tả ở trên gọi là văn nghệ bỏ túi nhưng nay đã bị bỏ thùng rác rồi. Ôi một thời hả bác. Hy vọng một ngày tớ với bác làm lại một màn bỏ túi. Bác đi FL cuối tuần June 22, vậy cuối tuần sau đó June 29 có rảnh không?

    ReplyDelete
  5. thứ bảy đó có thể tui đi trực buổi sáng, buổi tối chưa có plan, vâng, bác lên thì xin mời bác đi kéo ghế chơi, còn cụng ly là chỉ để thơm ria chứ ngà ngà thì không dám :)

    ReplyDelete
  6. Ngà ngà tớ cũng khôngn dám. Khi đi bà chủ đã dặn rồi.

    ReplyDelete
  7. Bài thơ dễ thương. Search thử FB biết đâu ra hehe.

    Lần sau mang sữa lên trước rồi hãy len lén mơ mơ màng màng nhe kha kha.

    ReplyDelete
  8. hóa ra bác David cũng ngoan đạo wá hén :)

    bác DT: đủ hết, ra tên nhưng không ra người :( hic hic hic
    còn có chiêu gửi con Su xuống lôi đầu lên ngủ nữa bác ơi, bi giờ chỉ có mơ màng khi ngồi ở ở làm thui :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.