Thursday, May 3, 2012

ở và đi

1. Theo dõi vụ ông luật sư mù Trần Quang Thành của TC đến bây giờ thì lòng ngưỡng mộ của tôi đối với ông ta đã sút giảm, tôi có cảm giác anh ta như một con rối, một anh hề vì những lời tuyên bố ngược ngạo của anh ta qua báo chí!  Khi thì anh ta đòi hôn bà Clinton, khi thì anh ta đòi nói chuyện với ông Obama, bây giờ anh ta đòi đi ra khỏi TC bằng máy bay của bà Clinton!  Heck, who are you?  Một bà Ngoại trưởng, một ông Tổng thống của một nước lớn mà anh ta xem như bạn bè, nghe sao ngứa lỗ tai quá!  Vâng, xứ Mỹ tôi luôn mở rộng vòng tay đón nhận người yếu thế nhưng làm ơn nghĩ đến quan hệ của cả nước Mỹ tôi khi bà Ngoại trưởng công du nữa chứ?

Cuộc vượt thoát cúa anh ta đúng vào thời điểm bà Clinton đi công du TC phải được bàn tính kỹ càng, anh ta phải suy nghĩ mục đích của cuộc vượt thoát này là gì.  Nếu mục đích là gây tiếng vang từ một địa phương nhỏ lên tầm mức thế giới thì anh ta đã đạt được.  Và nếu tiếng vang đó là hồi chuông dóng lên cho việc tranh đấu dân chủ ở TC thì anh ta phải biết hy sinh, phải can đảm chấp nhận, phải suy nghĩ chín chắn cho việc làm của mình.  Anh ta tiền hậu bất nhất, khi thì bảo ở lại, khi thì lớn tiếng xin đi, frankly, I don't know what you want!  Cả thế giới chằm hăm con mắt ngó vào TC, liệu chính quyền TC có dám giết vợ con của anh lúc này?

Chính quyền TC lớn tiếng đòi chính phủ Mỹ tôi xin lỗi vì ra tay can thiệp vào nội bộ TC.  Heck, chính phủ Mỹ tôi nào có dư thời gian bạc tiền để tổ chức cuộc vượt thoát của anh mù này đâu mà phải xin lỗi?  Anh ta tự động tìm đến, tòa đại sứ nhân từ mở cửa tiếp.  Chính quyền TC phải tự hỏi nhân quyền nước họ ra sao mà hễ đụng chuyện là có người chạy vào tòa đại sứ, lãnh sự của Mỹ tôi xin tá túc như anh chàng Vương Lập Quân.

Xứ Mỹ tôi tuy ngoài mặt hay nói về nhân quyền nhưng thật ra còn thua xa mấy nước Bắc Âu lắm lắm.  Chẳng hạn như xứ Na Uy, tên hung thủ cầm súng bắn chết 77 mạng người vẫn còn được sống, vẫn nhơn nhơn cái mặt vì bảo là điên loạn.  Xứ Mỹ tôi chỉ nghĩ đến quyền lợi đồng tiền của xứ Mỹ, nhân quyền xếp sau đó 1 bậc.  Nếu thềm lục địa bờ biển VN mình có dầu khí lớn, liệu Mỹ có bắt tay với TC bỏ rơi VN tội nghiệp bơ vơ từ 37 năm trước?  Nếu ông Saddam đừng phóng quân qua Kuwait, đe dọa thùng xăng của xứ Mỹ tôi thì cũng chưa chắc bị đổ tượng giữa thành phố Bá Đa.  Ở Mỹ lâu, tôi đã nhiễm tính đểu giả đó vào trong máu.

2. Bạn đã đọc bài Sài Gòn hiện nay, thất vọng nhiều hơn hãnh diện trên báo NV chưa?  Đọc xong, tôi chợt nhớ cái lần lủi thủi đi về lại Mỹ với $20 còn lại trong túi khi về thăm Sài Gòn lần thứ nhất vào năm 99!  Ai viết câu thơ này?

Còn tiền, còn bạc, còn đệ tử
Hết cơm, hết rượu, hết ông tôi


3. Trong loạt bài phỏng vấn của NTTB về ngày 30 tháng Tư đăng trên TV, tôi thích bài trả lời của Trần Mộng Tú nhất!

Nhìn quê hương thay đổi rất lạ lùng, chỉ nghe một nỗi buồn khô, đến rời rã trong lòng.

Vết thương tháng Tư trên da thịt của tất cả người dân hiền lương hai miền Nam Bắc không bao giờ lành được.

Văn chương chỉ như một lớp dầu gió mỏng xoa dịu ngoài da.


Với tôi, mỗi năm, lại sợ vết thương mưng mủ trở lại, ngay chính trong lòng tôi.

9 comments:

  1. Sao bài báo gì đọc chán òm à? Có mỗi một câu hay là 'tàn dư chế độ cũ' ặkặk

    ReplyDelete
  2. nàng Tr. bữa nay hủ lậu wá, fải dùng tiếng Việt có vần, chán như con... gián chứ không fải chán òm nữa :)

    ReplyDelete
  3. hehe anh Ta`u mu` na`y ddo`i ddua gia ddi`nh qua MY~ so^'ng. Va` chi'nh quye^`n MY~ cho ca'i fellow qua MY~ dde^? ho.c ..hahaha chuye^.n na`y te^'u qua'.

    Nghi? dda^y la` ma`n ki.ch...chu+' la`m sao anh mu` tre`o tuo+`ng tro^'n thoa'n dda'm CA nhi`m no^?i ga`i ...ne^'u thu+.c su+. co' CA canh ga'c:-)))

    ReplyDelete
  4. hehe anh Ta`u mu` na`y ddo`i ddua gia ddi`nh qua MY~ so^'ng. Va` chi'nh quye^`n MY~ cho ca'i fellow qua MY~ dde^? ho.c ..hahaha chuye^.n na`y te^'u qua'.

    Nghi? dda^y la` ma`n ki.ch...chu+' la`m sao anh mu` tre`o tuo+`ng tro^'n thoa'n dda'm CA nhi`m no^?i ga`i ...ne^'u thu+.c su+. co' CA canh ga'c:-)))

    ReplyDelete
  5. Anh Hoàng,
    Mấy câu thơ :"Còn bạc, còn tiền...hết ông tôi" là của Nguyễn Bỉnh Khiêm (thế kỉ XVI)

    ReplyDelete
  6. Cám ơn cô Hạnh Nguyên nghen, tui nhớ mài mại và lười hỏi bác Google. Còn câu này nữa:

    một thầy, một cô, một chó cái

    tui không rõ là cụ Nguyễn Khuyến hay cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm :(

    ReplyDelete
  7. Cái bà nhà thơ TMT đó có vẻ như rất thích sờ mó cái mụn mưng mủ trong lòng của bà lắm nên năm nào bà cũng mang cái vết thương ra săm soi nhỏ những vần thơ đầm đìa ướt nhẹp nước mắt.

    ReplyDelete
  8. Chào bạn Trần Ai

    Đó là điểm nông sâu của vết thương và cá tính của từng người. Có người bị ám ảnh bởi cái chết, có người bị ám ảnh bởi vết thương, Thú thật, tôi không đọc trọn bài thơ của TMT, tôi không còn thích những giọt nước mắt, tôi chỉ đọc lời văn của bà ta. Và lời văn của bà ta ít nhiều gì đã khiến tôi suy nghĩ đến thời khắc đó đã ảnh hưởng xuống đại gia đình tôi như thế nào. Quá khứ chưa xóa nhòa, tương lai vẫn mịt mờ, đành phải cắn răng mỗi năm một lần, vào một ngày cuối tháng Tư.

    ReplyDelete
  9. ve VN hoi? 30/4 la` ngay gi`, phan lon nguoi ta tra loi la` di.p duoc nghi 2 nga`y 30/4, 1/5. Vet thuong cai' gi` nua troi. Dai gia dinh cua em goc Hue, 68 chet 2, 75 chet 3, chet hu.t 1, sau 75 di cai tao gan 1/2, bay gio thi` Da?ng vien cu~ng mo^.t mo*', Viet Kieu cung mo^.t mo*' .

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.