Monday, June 18, 2012

điếc, không sợ súng

Bạn có bao giờ bước ra phi trường bay qua tiểu bang khác mà không có một mảnh giấy tờ tùy thân nào ở trong người không?  Đó là trường hợp của bà chị vợ tôi, mới từ VN qua định cư với con gái khoảng hơn 3 tuần, vào thứ 7 vừa rồi, tôi tức hơn bị bò đá!

Bốn rưỡi chiều thứ 7, tôi chở ba mẹ con nhà nó cùng bà chị vợ ra DCA đón máy bay về Phoenix thăm một bà chị vợ khác một tuần.  Đến quày vé check in, tôi hú vợ tôi và bả đưa ID, bả ngẩn mặt tò te!  Bé Xí và con Su không đòi hỏi ID vì đi chung với mẹ nó.  Vợ tôi còn bướng, đưa tờ giấy in vé bảo với cô nàng ở quày vé Air Tran là vé được book chung với nhau.  Cô ta bảo Air Tran không có problem gì, chỉ khi vào TSA sẽ chặn lại, cô ta vẫn đưa boarding pass!

Tôi bảo vợ gọi phone về cho con cháu hú thằng chồng lục giấy tờ mang lên, thằng chồng đi chơi, không có nhà.  Mãi cả 20' sau, ông già chồng nó mới liên lạc được.  Dắt díu vào cổng an ninh, vợ tôi vẫn còn bướng, bảo con Su nắm tay bà ta để TSA thương tình cho qua, tôi sùng máu nhưng không nói chi được.  TSA giảng giải rằng họ vẫn cho người không có ID bay nhưng phải qua một cuộc điều tra dò xét rất kỹ, và khi xong, bà ta có thể trễ chuyến bay.  Nếu người con rể mang passport lên không kịp, anh ta khuyên nên rebook vé cho ngày mai.  Tôi quyết định bảo ba mẹ con nhà nó vào trước, tôi và bà chị vợ đứng ngoài chờ passport.

Quay về quày vé, tôi hỏi ý kiến cô nàng quày vé, cô ta lịch sự bảo rằng nếu muốn đổi vé lại, cô ta có thể làm ngay lúc đó, tôi trả trả thêm $75 tiền fee, cộng với giá khác nhau của vé đi ngày hôm sau!  Last minute ticket is full price!  Gọi vô cho vợ, vợ bảo thằng cháu rể đã ra I-66, ráng chờ chút.  Từ Manassas lên DCA mất hết cả 45' nếu traffic bình thường, nhìn đồng hồ chỉ còn đúng 40' so với giờ bay, tôi đoán là không kịp nữa.

Vợ bảo đợi thì phải đợi, tôi để bà chị vợ ngồi đợi, tôi ra ngoài đứng chờ.  6:42 PM, thằng cháu rể chạy ngang thò passport ra, tôi cầm lấy chạy vào trong như đua tiếp sức.  Qua cổng an ninh, máy kêu inh ỏi, bả quên cái cell phone trong túi, qua lần hai: Run, run, run... to Gate 4, số 4, tôi la lớn.  Bả le te chạy như vịt bầu tới cổng máy bay: Sorry, we closed!  Họ đóng cửa máy bay 10' trước giờ cất cánh là 6:55 PM.

Đoán trước được sự việc, tôi cố ý nấn ná đứng chờ, vợ cứ phone hỏi inh ỏi, bà chị vợ lủi thủi kéo vali đi ra, đổ mồ hôi hột vì sợ.  Sợ tôi bỏ đi, sợ vì nửa chữ tiếng Anh cũng không biết.  Không biết có sợ tôi nổi nóng rủa sả hay không, chỉ thấy bả thở hồng hộc.

Lại quay về quày vé để đổi vé, vắng ngắt, last Air Tran flight out from DCA!  Ở cổng ra phi cơ còn có agent trực nhưng tôi lại vào không được.  Tôi đành móc cell phone gọi thẳng hãng máy bay để book vé lại.  Lần này, tôi bảo rằng bả không biết tiếng Anh, cần người giúp đỡ tại phi trường Atlanta để đổi chuyến bay về Phoenix.

Chiều qua, tôi muốn đẩy cho thằng cháu rể chở ra phi trường nhưng bà nội bảo phải làm ơn cho trót: thằng con rể Mỹ trắng, nói tiếng Mỹ làm sao bả hiểu.  Thế là tôi phải lo chở bà chị vợ ra phi trường lần thứ 2.  Lần này, mọi việc trôi chảy, anh chàng ở quày vé còn cho tôi một cái pass để đưa bả vào tận cổng phi cơ.

- Overhead is full, you have to check in your carry on and check it out at Atlanta.
- No, she goes to Phoenix.  Not Atlanta.  And she speaks no English!
- Let me check your ticket.  Oh, yeah, somebody in Atlanta will assit her.  Tell her to take her carry on luggage at Phoenix please.

Tôi phải đi một màn thông dịch giảng giải, bảo chị ta lấy đồ quí giá ra và 2 ổ bánh mì ăn đường, cái vali đi thẳng xuống tầng dưới, bả bước vào phi cơ.  Thủng thẳng ra garage, tôi móc phone báo cáo cho vợ, dặn nhớ lấy hành lý.

Tối, canh giờ, tôi phone hỏi con cháu xem bả đã gọi về báo chuyện đổi gate ở Atlanta ra sao, con cháu vợ bảo đã xong xuôi.  Tuy nhiên, cái vali không cho mang lên phi cơ, phải late check in, trong đó, có tiền!  May sao, trước khi đi, nó có bỏ vào túi quần mẹ nó $10 nên mẹ nó mới có tiền mua nước uống ở Atlanta.  Tôi lắc đầu chịu thua!  Máy bay rời Atlanta lúc 9:15 PM, ngồi đợi cả 4 tiếng đồng hồ.  Cũng may, ở DCA, tôi đã chỉ bảng hiệu restroom để kiếm chỗ đi tiểu.  Mẹ nó chưa gọi về báo cáo kết quả chuyến du hành của người Việt thầm lặng trên đất Mỹ, máy bay đến Phoenix lúc 10 giờ đêm, tức 1 giờ sáng vùng tôi.

Đó, ngày Father's Day năm nay của tôi như thế đó.

8 comments:

  1. Chúc mừng bác đã có đựơc cơ hội lấy điểm với chị vợ.

    ReplyDelete
  2. LOL bác David, bác làm tôi sặc café, nếu là em vợ thì còn lo lấy điểm, chứ chị vợ thì wa fà rùi :)

    ReplyDelete
  3. kekeke Chôm, mẹ nó mới gọi, every thing is okay. Tui hỏi dzị đã check xem có mất tiền không? Mẹ nó bảo chưa check!?!?!

    ReplyDelete
  4. Thật là một người cha tốt trong ngày father's day ặkặk

    ReplyDelete
  5. khóc hết nước mắt chưa hả nàng Tr.? :) Chắc kỳ này ông coach đi đời!

    ReplyDelete
  6. ha ha ha DH khá thiệt, tui mà gặp trường hợp này chắc dzợ tui li dị tui quá

    ReplyDelete
  7. chịu thôi bác Leak ơi, lở việc rùi, đành phải ráng :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.