Monday, June 25, 2012

ngủ lang

. Bài này tôi tiếp tục cơn PHỊA :)
. Bài này có lúc nói tục, xin báo trước.
. Bài này dài nên tôi để jump break.

 

ngủ lang


1.

- Tối nay mày ngủ nhà tao đi, tao dành cho mày cái giường bố, phòng có máy lạnh đàng hoàng.  Thắng quay qua nháy mắt nói với thằng bạn Việt Kiều Mỹ, tay mở hộc tủ lựa phim đưa cho khách mướn.
- Ừ, để tính, còn sớm mà, mày lo cho khách đi, đừng lo cho tao.  Khánh cười trả lời bạn, đứng phía trong đốt thuốc, nhấp ly cà phê đá Trung Nguyên đặc quánh sủi bọt bạn mua đãi.

Hai đứa học chung trường suốt 7 năm trung học, 3 năm cuối chung lớp.  Sau khi ra trường, Thắng vào trung học chuyên nghiệp Điện Ảnh, học về âm thanh, lồng tiếng cho phim, Khánh rớt đại học, chạy mánh tìm đường vượt biên.  Định cư ở Mỹ, Khánh lao đầu vào cuộc sống mới, nghe tin bạn phải đi nghĩa vụ quân sự, qua tận Campuchia nằm hầm nằm hố cho kiến, muỗi cắn dế.  Thư từ chậm trễ, hai đứa mất liên lạc.  Mười bốn năm xa nhau, bặt âm tin tức, Khánh mò về tìm lại bạn cũ.

Thắng đã lập gia đình, có đứa con trai lên năm, trong khi Khánh còn độc thân vui tính. Ngày gặp lại bạn, Thắng gọi con ra chào bác, Khánh chửng hửng; vợ Thắng chào anh, Khánh lọng ngọng không biết xưng vô làm sao cho phải phép lịch sự, đành gọi vợ bạn bằng chị nhưng miệng vẫn cứ mày tao với Thắng. Sau khi giải ngũ, quay quắt kiếm chuyện làm ăn nuôi thân, Thắng rủ Chương mướn mặt bằng, mở tiệm cho thuê video, DVD, lượm bạc cắc độ nhật. Cũng nhờ cái tiệm cho thuê video này mà vợ chồng Thắng nên vợ nên chồng, nàng là khách thường nhật của chàng.

Vắng khách, Thắng quay vào trong móc điếu thuốc:

- Buổi khuya, cái phòng đằng sau nhà chỉ có mình tao thức làm phim hà.  Vợ con tao chịu không được máy lạnh, ngủ đằng trước.  Có gì xách đồ nhậu về nhậu, nói chuyện sáng đêm cũng được.
- Ngại ông già với bà chị của mày quá mày ơi.  Khánh bảo bạn.  Bộ tối nay mày không phải trả bài sao?
- Ngại gì.  Ông già ngủ trên lầu, vợ chồng bà Tư cũng thoải mái lắm.  Thắng cười nhả khói thuốc.  Chưa tới mùa World Cup nên khỏi trả bài.

Vợ Thắng dính bầu trong mùa bóng đá thế giới, cả nhà anh em Thắng cứ ghẹo hai vợ chồng nhờ thức coi đá banh nên quay qua đá nhau dính bầu.

Lúc xưa ở Sài Gòn, Khánh tuy ra đời sớm, lăn lóc chạy mánh kiếm ăn nhưng vẫn giữ nề nếp gia đình, đi chơi đâu cũng lo về nhà ngủ, không dám ngủ qua đêm nhà bạn dù có thân cách mấy.  Chợt nhớ một lần sau khi rớt đại học, 29 Tết, Thắng đi bộ vào nhà Khánh tán dóc buổi tối, Khánh rủ Thắng ngủ lại xả bầu tâm sự, Thắng dọt về xin phép ông già rồi quay lại.  Nhà hai đứa cùng con hẻm Trương Minh Ký, đứa đầu hẻm, đứa cuối hẻm.  Đêm đó, hai đứa trãi chiếu ra ban công nhà Khánh, rầm rì chuyện đời, chuyện yêu đương mới lớn cho đến 5 giờ sáng.  Cả nể bạn, Khánh bảo:

- Ừ, để tao gọi về báo cho ngoại tao biết kẻo bả thức chờ cửa.

Thắng móc phone di động đưa cho bạn:

- Mày gọi về đi, nửa tiếng nữa tao đóng cửa hàng.  Mày thích ăn cháo lòng phải không?  Ghé Lăng Cha Cả mua lòng về nhậu.


2.

Thắng vừa lấy hết mấy cái DVD có hình chụp lại mấy bộ phim Mỹ ra, xếp những cuốn video có in hình đàng hoàng vào tủ kiếng, vừa giảng giải cho bạn:

- Tao phải thu mấy cuốn phim lậu ra, bày mấy cuốn có tem của Sở Văn Hóa Thông Tin vào kẻo buổi sáng mấy thằng kiểm sát đi lòng vòng kiếm chuyện phạt tiền.
- Tem gì?  Khánh hỏi lại.
- Thì tem kiểm duyệt, chính thức do Sở Văn Hóa Thông Tin phát hành chứ tem gì.  Phim không ai coi, phim cắt hết màn sex, phim không dính chính trị...  Tiệm nào cũng phải mua để bày hàng!

À, thì ra thế.  Có hai luồng phát hành phim video, DVD phục vụ giải trí cho nhân dân Việt Nam.  Luồng chính do Sở Văn Hóa Thông Tin phát hành, đa số là phim cũ, phim được cắt tỉa gọn gàng.  Khi xin giấy phép mở tiệm cho thuê phim ảnh, người xin giấy được giới thiệu mua mấy cuộn video đó như lúc xưa người lãnh hàng ngoại quốc do thân nhân gửi về được/bị/phải mua công trái xây dựng đất nước.  Vì phim cũ, phim sạch, chẳng ma nào thèm thuê nhưng người mở tiếm cho thuê buộc lòng phải mua để bày hàng.

Luồng thứ hai là luồng lậu, phim gì cũng có.  Luồng lậu có hai bản, bản mới ra và bản đẹp.  Bản mới là bản quay lậu những phim mới ra trình chiếu ở rạp ở ngoại quốc, bản này thường ít có lồng tiếng Việt, lâu lâu lại có cái đầu đen ngòm trên màn ảnh và có tiếng xí xa xí xố nói chuyện.  Sau vài tháng, bản đẹp xuất hiện, hình ảnh rõ hơn và có lồng tiếng Việt cho bà con hiểu.

Thắng huyên thuyên giảng cho bạn hiểu, Khánh đực mặt nghe điều mới lạ rồi hỏi:

- Vậy có bao giờ mày bị bắt chưa?
- Có sao không.  Chạy trời sao khỏi nắng.  Có lần sơ ý nó xuống kiểm tra, thu giấy phép, phải mất cả triệu đồng cà phê cà pháo, đóng phạt mới xin lại được giấy phép.

Khánh không tính ra tiền Mỹ được nhưng so sánh giá tiền bạn mình cho thuê, thấy xót vô ngần.  Một cuốn video cho thuê giá hai ngàn đồng Việt Nam, thuê dài hạn chứ không phải cho thuê một ngày như bên Mỹ, thuê sáu cuốn được tính chẵn mười ngàn.  Vậy Thắng phải cho thuê bao nhiêu cuốn mới đủ số tiền triệu nộp vào túi mấy chàng kiểm sát Văn Hóa phường?

- Dạo mới ra, cả khu Nguyễn Kiệm này chỉ có mình tao nên có ăn lắm.  Làm giành giụm hai năm là tao trả hết vốn mượn bà Tư, chứ tao đi bộ đội về làm gì có vốn mở tiệm!  Bây giờ hai ba tiệm mở ra quanh đây, mặt bằng là nhà của nó, nó đâu phải trả tiền thuê nên nó phá giá, cho thuê rẻ cũng đủ sở hụi.
- Chết cha nhà mày, vậy làm sao mày sống kiếm tiền nuôi con nuôi vợ hả em cưng?
- Cũng nhờ tao ra tiệm lâu năm, bà con lối xóm tin tưởng biết mặt làm ăn đàng hoàng, phim ít hư hơn của tụi nó.  Tao kiêm luôn nghề sửa đầu máy video cũ với ba thứ điện tử lặt vặt.

Thắng xếp mấy cuốn video phim bộ Hàn quốc vào túi xách, gáy video lộ lên trên có giòng chữ đánh số và tựa phim viết tay xanh đỏ cúa Thắng.  Khánh phục bạn mình tài hoa, cái khó ló cái khôn, mỗi bộ phim có một kiểu chữ khác nhau để phân biệt.  Xưa đi học, tập vở của Thắng trang hoàng đẹp đẽ dù là con trai, trong khi chữ viết của Khánh bay lượn rồng rắn, tập vở quăng queo góc.  Tắt đèn, đóng cửa tiệm, đẩy ổ khóa vào lại bên trong, Thắng nghếch mặt về phía bên kia đường nói:

- Mày thấy mấy thằng uống cà phê bên kia đường không?
- Thấy.  Ai vậy?  Khánh ngồi lên chiếc xe Kawasaki của mình, hỏi lại.
- Công an chìm đó.
- Sao mày biết?
- Nhà này có ông kỹ sư học ở Úc về, ổng tham gia phong trào viết lách internet gì đó, công an chìm thành phố xuống canh chừng miết, ổng dắt xe đi đâu là nó phóng theo đó.  Ổng tên Hải, mày biết không?
- Không, bên đó tao ít quan tâm tình hình chính trị Việt Nam.  Đi cày thí mẹ.
- Cũng nhờ nó ngồi canh mà tiệm tao ít bị mấy thằng xì ke nó phá.
- Vậy mày phải cho nó thuê phim free.  Khánh cười chọc bạn.
- Không, đám này không thèm coi băng video, nó coi DVD bản gốc không hà.  Mày chờ tao mang phim vô gửi nhà ngoại tí, tao quay ra liền.

Thắng kẹp hai giỏ phim giữa hai đầu gối, phóng xe lẹ ngược chiều rồi tấp vào con hẻm kế đó, Khánh lơ đãng nhìn đồng hồ tay chỉ 10 giờ 15.


3.

Qua ng
ã tư Phú Nhuận, tới ngã ba Trương Tấn Bửu - Võ Tánh, như một quán tính, Khánh dợm xèo tay xin quẹo trái, Thắng bóp kèn xi nhan bạn chạy thẳng về hướng Lăng Cha Cả.  Đường khuya Sài Gòn vắng xe, hai đứa vừa chạy song song vừa trò chuyện.  Qua công viên Chiến Thắng, trước mặt quân khu 7, cổng vào bộ Tổng Tham Mưu cũ trước 75, Khánh mĩm cười.

- Mày cười cái gì vậy?  Thắng hỏi.
- Cười vì nhớ tới lần làm lễ khai cu của tao năm 11.  Khánh cười trả lời bạn.
- Ờ, hồi đó mày dữ quá, tao ngu ngơ có biết gái là gì đâu.

Thời đi học, công viên Chiến Thắng còn là bãi đất trống, gọi là công trường Chiến Thắng.  Công viên xây cả chục năm vẫn chưa xong, hồ nước đào ra rồi để đó.  Ban ngày, thanh niên Phú Nhuận mang banh da ra đó quần thảo, bụi bay mịt mù.  Ban đêm, không đèn tối thui, chị em nhà ta ra quân kiếm chỗ làm ăn, lác đác có vài tủ thuốc lá với ngọn đèn dầu và cái chai không để dưới đất báo hiệu bán xăng.  Một đêm trúng mánh, Khánh quyết định đi tìm hương vị đàn bà cho đời mình, xách xe đạp chạy một mình đi kiếm gái.

Dù mặt ngoài ra vẻ tay chơi gan dạ, bên trong lòng Khánh hồi hộp sợ chết người.  Đảo xe đạp hai vòng công trường, chị em nhà ta cười duyên ngoắc tay chào mời nhưng Khánh vẫn tiếp tục đạp, mắt chỉ dám liếc sơ.  Đến vòng thứ ba, Khánh mới thu hết can đảm, tấp xe vào một cô gái có dáng người nhỏ nhắn.  Bóng đêm phủ quanh, Khánh chỉ dám ngó sơ mặt nàng, không đến nỗi răng hô mã tấu, nàng có bôi quẹt chút chút.

- Tao không còn nhớ ẻm đòi bao nhiêu.  Khánh kể cho bạn.  Em bảo nhiêu đó chỉ đủ xào khô chứ không cho xào ướt, tao đành gật đầu đi luôn.  Em đòi trả trước, tao móc hết tiền đưa ẻm, em dắt tao vào gốc cây, tao quăng xe trên cỏ, ngồi xuống cạnh ẻm.  Tao ôm ẻm, sờ soạng tùm lum, ẻm bảo từ từ á anh, em kêu tao sờ ở ngoài thôi, không cho vào trong.  Rồi em mở fẹc mơ tuya quần tao, móc thằng nhóc ra.  Em vừa nắm đầu thằng nhóc, thằng nhóc tao mừng quá, khóc tức tưởi, tao ôm cứng người ẻm nghẹt thở.  Chuyện xảy ra chưa đầy hai phút.

Thắng cười ha hả, át cả tiếng máy xe.

- Chưa hết.  Lúc đó có thằng chạy honda ngang qua, quẹt đèn vào mặt ẻm, tao thấy mặt ẻm lồi lỏm son phấn, già khằng khú đế, tao hoảng quá thả ẻm ra, đứng dậy kéo quần ướt lên, đạp trối chết về nhà.  Về nhà, tao đâu dám tắm, sợ bà già hỏi ỉa đùn trong quần hay sao mà tắm tối, tao chỉ thay quần, giấu cái quần sáng mai tự giặt.
- Mày làm tao cười đau bụng quá Khánh ơi.  Thắng dừng xe trước cửa tiệm bán cháo lòng 
ở ngã ba Trương Minh Ký và Võ Tánh.
- Chuyện này tao chưa kể ai hay, kể cả thằng Hoàng bụi đời.  Mẹ, chuyện cả hai chục năm rồi mới phanh phui cho mày biết đó.

Thắng đi nhanh vào tiệm bán cháo lòng, Khánh ngồi ngoài giữ xe, đảo mắt ngó quanh khu Lăng Cha Cả.  Mười mấy năm rồi khu này vẫn thế, những hàng quán mở khuya xen kẻ những cửa tiệm đóng kín cửa ngủ.  Một đám vài cô gái ngồi ngoài vỉa hè của quán nhậu, cười nói to tiếng xen kẻ với tiếng chửi thề, trông mặt còn rất trẻ, ăn bận hở hang, Khánh đoán là những cô gái ăn sương.  Khu Lăng Cha Cả năm xưa nổi tiếng với mấy tay anh chị, hàng lậu từ phi trường hoặc quân khu 7 chuyển ra nên dân sống quanh đây làm ăn tấp nập.  Mỗi lần đạp xe ngang khu này, Khánh vẫn thường cắm cúi đạp thật lẹ, sợ bị chặn đường hỏi thăm sức khỏe.

Tay không trở ra, Thắng lắc đầu nói:

- Hết tim và dồi trường mày thích rồi, nó còn ba thứ gì đâu với cháo thôi.
- Kiếm vài ba trứng vịt lộn nhậu cũng được mày ơi.  Ghé đâu tao mua bia.
- Vậy thì ghé quán nhậu đầu hẻm nhà tao.  Rẻ hơn ở đây.
- Giờ này nó còn mở không?  Mua đại đây đi, lấy tiền tao nè.  Khánh bảo bạn.
- Còn, mày khỏi lo.  Tối nào về tao cũng thấy nó còn vài ba thằng ngồi lai rai.

Hai đứa phóng xe về hướng nhà thờ Ba Chuông.


4.

Trước khi quẹo vào con hẻm nhỏ vô nhà, Thắng tắt máy xe, để đà xe chạy dừng ngay cửa.  Không phải căn nhà năm xưa cùng hẻm với Khánh, căn nhà này của vợ chồng chị Tư của Thắng.  Thò tay vào cánh cửa sắt, nâng nhẹ ổ khóa tra chìa mở cửa, mọi động tác của Thắng nhẹ nhàng, như sợ khuấy động giấc ngủ của bà con lối xóm và người trong nhà.  Chỉ có căn nhà 4 tầng lầu, đối diện nhà Thắng còn sáng đèn trong sân, Khánh nhìn lên, thấy bảng hiệu của một khách sạn mini.  Đâu đó thoảng lại tiếng nhạc vặn nhỏ, một bài hát mới sau này, Khánh chẳng biết bài chi.

Thắng trở ra, dắt xe bạn vào, Khánh xớ rớ theo sau đi vào phòng khách, tay cầm túi nylon đựng sáu cái trứng vịt lộn và mớ rau răm.  Nhà tối thui, chỉ có một ngọn đèn phía sau, phòng khách đầy xe gắn máy, có một chiếc Vespa và ba chiếc đạp.  Đời sống đã khá hơn, nhà Sài Gòn phải có vài chiếc gắn máy để di chuyển, không như thời trước khi Khánh đi, lo còng lưng đạp xe đạp.  Khi cặp mắt Khánh thích nghi với bóng tối, Khánh thấy giữa nhà, dưới bàn thờ Chúa, hình mẹ Thắng.  Vào khoảng đầu năm học 11, mẹ Thắng mất, rất trẻ, Khánh có ra nhà cúi lạy.

Kéo bạn đi về phía sau nhà bếp sáng đèn, vẫn nhẹ nhàng như những con mèo đi khuya, Thắng bảo:

- Mày ngồi chờ tao chút, tao gọi con vợ nó dậy chào mày.
- Thôi, Khánh khua tay, để cho em nó ngủ đi.
- Không được.  Thắng bỏ ra phía trước.

Khánh bỏ túi trứng lên bàn ăn, kéo ghế ngồi.  Trên bàn, cái chén đôi đũa để sẵn cùng với dĩa thịt kho tàu và dĩa rau muống luộc, gọn gh.  Có vợ sướng thật, Khánh nghĩ thầm.  Từ dạo mẹ Khánh dọn về ở với thằng em, Khánh một mình bới cơm ra tô ăn với cái TV.  Sống độc thân, vui thì tự nấu, buồn thì đi ăn chực nhà mấy thằng em hoặc gọi pizza đưa đến tận nhà.  Ăn để mà sống chứ có phải sống để mà ăn đâu mà phải lo nấu nướng mỗi ngày.

- Chào anh Khánh.  Vợ Thắng đi với chồng vào phòng bếp.
- Chào ch.  Khánh vội đứng lên, cười đáp lại.
- Em lấy thêm chén đũa, anh Khánh ăn cơm tối với anh Thắng nha.  Nhà còn cơm nhiều lắm.
- Cám ơn ch.  Hồi tối tôi ăn cơm ở nhà rồi.  Thắng rủ về nhậu.
- Anh Khánh cứ tự nhiên nha.  Để em rửa rau răm.  Vợ Thắng lấy túi nylon đựng trứng xếp ra dĩa, lấy mớ rau rửa lại và làm thêm dĩa tiêu muối cộng thêm múi chanh cho chồng.
- Em mang đồ vô phòng mình, tụi anh nhậu trong đó, ở đây ồn.  Thắng bảo vợ, tay cầm hai ly đá vừa lấy ra từ tủ lạnh, kéo Khánh vào phòng kế bên.
- Dạ, hai anh vô trước đi.

Khánh im lặng nghe hai vợ chồng Thắng nói chuyện, tiếng Dạ giọng bắc ngọt xớt của vợ bạn xoáy vào đầu Khánh!  Mười mấy năm qua, Khánh chỉ nghe What, Uhhu, Okay, So, H... tiếng Dạ ngọt ngào của Việt Nam bay đâu mất.

Bước vào căn phòng nhỏ của vợ chồng Thắng, Khánh như có luồng điện chạy dọc sóng lưng.  Mấy năm sống ở Mỹ, Khánh đã quen tôn trọng sự riêng tư của người khácít khi nào Khánh đi vào phòng ngủ của ai.  Một lần duy nhất về Cali thăm cô bạn học chung năm lớp 9, cô bạn nhường phòng mình cho Khánh ngủ, đêm đó, Khánh trằn trọc mãi.  Những lần đi thăm các nàng bán hoa, Khánh cũng chỉ được mấy cô nàng tiếp ở motel hay phòng mát xa của h.

- Giang san, gia tài điền sản của vợ chồng tao đó.  Thắng khui lon bia Heineken, đổ vào hai ly đá rồi đưa cho bạn và chỉ tay về phía cánh cửa xếp bên phải phòng.  Mày vào đi tiểu, rửa mặt đi.

Khánh kéo cánh cửa xếp bước vào phòng toilet, hai bàn chân dợn dợn.  Ở Việt Nam vẫn xây phòng toilet mới một kiểu đó, sàn gạch men nhưng không có gờ đá ngăn nước tắm lại, sàn toilet liền nhau, nước chảy xuống một ống cống.  Đi chân không vào đứng tiểu, Khánh vẫn cảm thấy có con gì nhồn nhột chạy dưới lòng bàn chân.

Chùi hai bàn chân trên tấm khăn nhỏ để ngay cửa, bước ra phòng, vợ Khánh đã bày đồ nhậu dưới đất ngay giữa phòng:

- Anh Khánh nhậu với anh Thắng nha, em phải lên ngủ với thằng Ti kẻo nó thức giấc, không thấy em là nó khóc.  Anh Khánh cứ tự nhiên như ở nhà nha.
- Dạ cám ơn chị.  Chị đừng lo, tôi bụi đời lắm.  Khánh đáp lời vợ bạn.

Vợ Thắng quay ra, đóng cửa phòng, Thắng bật dậy cởi áo:

- Mày làm trước cái hột vịt cho nóng.  Tao tắm một phát đã.  Cởi áo ở trần cho khỏe đi mày.

Khánh hớp ngụm bia, nhìn quanh phòng.  Căn phòng vuông vức khoảng 3 mét rưỡi đến 4 mét mỗi cạnh, cái máy lạnh cá nhân treo trên cao, chạy hết tốc độ phát ra tiếng rì rì.  Bên tường đối diện cửa ra vào, bức hình đám cưới của vợ chồng Thắng rửa to, Khánh đoán là do anh Hai của Thắng chụp đèn studio.  Xung quanh phòng có vài tấm nhỏ nhơ và hình thằng Ti khi mới một tuổi.  Ngay cửa ra vào, cái kệ nhỏ xếp đồ chơi của thằng Ti ngay ngắn, chục cuốn truyện thiếu nhi và vài cuốn sách người lớn.  Nhìn gáy, Khánh thấy quyển Đắc Nhân Tâm và cuốn Quẳng gánh lo đi và vui sống của ông Nguyễn Hiến Lê được in lại sau này.  Cạnh giàn máy của Thắng là cái tủ gương nhỏ, chưng vài lọ nước hoa và những vật lưu niệm có chữ Đà Lạt, Nha Trang và Vũng Tàu.  Căn phòng có bàn tay đàn bà nên ngăn nắp sạch sẽ, sàn gạch men lau chùi láng bóng, mát lạnh.  À, cuộc sống vợ chồng là thế đó, có kết hợp hài hòa giữa những đồ vật của người nam và người nữ.


5.

Giàn máy làm ăn của Thắng, đặt ngay ngắn trên kệ gỗ đóng dã chiến, chiếm trọn một mảng tường của căn phòng.  Lướt mắt từ trên xuống dưới, Khánh thấy chỉ có một đầu máy DVD hiệu Sony, một cái ampli hiệu Pioneer, còn lại là 6, 7 đầu video đủ hiệu, JVC, Sanyo, RCA, Sony... dây nối chằng chịt phía sau, hai cái loa không hiệu treo cao trên tường.  Mỗi ngày, lúc một giờ trưa, Thắng phải chạy lên những đại lý lớn, mướn phim mới về rồi copy thành năm, sáu bản để kịp chiều tối mang lên tiệm cho khách mướn.

- Mày đang tham quan xưởng chế biến phim lậu Thắng Lợi của tao đó.  Muốn nghe Khánh Ly không?  Thắng ở trần trùng trục bước ra, đùa với bạn.
- Thôi, khuya rồi, nhạc nhiếc làm gì.  Mày ăn cái giống gì mà tròn vo vậy hả thằng Mập kia?  Vợ mày khéo tay nuôi quá!  Khánh tròn mắt ngó cái bụng phệ của bạn.
- Ờ, dạo đi bộ đội về, tao lập ra cái luật là ăn không bỏ mứa.  Ăn cái gì thì phải hết cái đó.  Khi lấy vợ, vợ ăn không hết thì tao ráng ăn; con bỏ mứa thì tao ráng nuốt cho hết.  Tao ăn phần tao thì ít, ăn giùm cho vợ con thì nhiều, riết nó lên cân hồi nào không hay.  Còn mày sao ốm quá vậy?  Lại đen đúa, chẳng ra dáng Việt Kiều Mỹ.  Mày là Việt Kiều Campuchia thì có.

Khánh cười ha hả với cách ví vọn của Thắng:

- Bên đó tao làm nghề phát thư, ngày nào cũng cuốc bộ năm sáu cây số, nắng mưa gì cũng đi, không đen sao được.

Chưa đầy mười lăm phút, Thắng quất hết chén cơm và phần đồ ăn vợ để dành.  Cụng ly với Khánh, Thắng bắt đầu kể khoảng đời đi nghĩa vụ quân sự, khoác áo bộ đội qua tận xứ Miên làm nghĩa vụ quốc tế.  Nhờ có một năm trung học chuyên nghiệp, Thắng được đồng đội nể nang, được xếp cho vào ban quân y lo việc băng bó nhưng cũng có lúc phải áp sát người dưới giao thông hào nghe đạn pháo nổ quanh, vãi đái trong quần với tiếng cáp duồng chặt đầu của dân Miên.  Thắng say sưa kể khoảng đời thanh niên trôi nỗi lên voi xuống chó của mình cho Khánh nghe, Khánh im lặng như thể đang đọc lại cuốn Mặt trận miền Tây vẫn yên tỉnh của Eric Maria Remarque.  Thắng cám ơn Khánh xấp vải KT may áo Khánh gửi về tặng khi mới đặt chân đến M.  Giải ngũ, công việc cũ đã có một con ông cháu cha khác trám chỗ, Thắng lông bông khắp miền cao nguyên trung phần Pleiku, Buôn Mê Thuột, Nha Trang làm nghễ mua bán gỗ.  Chuyện tiếp chuyện, bia tiếp bia, chẳng mấy chốc chục lon bia nằm lăn lóc.

Thắng móc điếu Dunhill định mồi, Khánh ngăn:

- Ra ngoài hút đi mày, hút trong này ngột ghê lắm.  Tao bên đó dạo này không dám hút thuốc trong nhà nữa.

Hai thằng khẽ mở cửa phòng ra sân mồi lửa, giọng Thắng hạ nhỏ:

- Mày còn nhớ thằng Lờ Đờ Tiên Sinh không?
- Thằng Thịnh.  Nhớ sao không mày.
- Cách đây mấy năm, nó có về tìm tao như mày.  Nó đứng trước cửa tiệm nghênh nghênh cái mặt nhìn vô, tưởng tao không nhận ra nó.  Tao nhận ra nó ngay, kêu nó vào tiệm nói chuyện.
- Nó cũng Huế như bọn mình đó mày.  Dạo sau này, khi thằng Hoàng bận học thi, tao ghé nhà nó bên Trần Quang Diệu nối dài rủ đi uống cà phê.  Vô nhà mới biết là nó nói được giọng Huế.
- Nó cho tao địa chỉ nhưng tao để lạc đâu mất.  Giọng Thắng tiếc rẻ.
- Khi tao mới qua, không biết sao nó có số phone tao, nó gọi tao một lần từ San Francisco.  Nói chừng năm phút, nó cúp phone.  Dạo đó điện thoại long distance từ tiểu bang này sang tiểu bang khác mắc lắm mày ơi.  Tao sống theo ông già, cứ sáu tháng có thêm thằng em vượt biên ở đảo qua là ổng lo đổi nhà, tao mất liên lạc với nó luôn.


6.

Bước lại vô phòng, Thắng nằm dài dưới đất, mắt ngó trần nhà, Khánh dựa lưng vào thành ghế bố, bụng hai đứa đã căng đầy bia, khó ngồi thẳng.  Thắng mơ màng:

- Mày không liên lạc được với Thi sao?

Cuối cùng, cái tên của người bạn gái học chung lớp 12, xinh nhất lớp 12 cũng được nhắc đến: Diễm Thi.

- Không.  Khánh trả lời cụt ngủn, miệng hớp tiếp miếng bia.  Tao có thấy tên ông già cúa Thi làm thơ trên đặc san trường Đà Lạt nhưng tao không dám viết thư hỏi.  Ông già Thi sau ông già tao một khóa.  Tao sợ cô nàng còn giận tao vì chuyện xưa.
- Nghe đâu hai vợ chồng được ông già bảo lãnh qua Mỹ.  Giận chuyện gì?  Giọng Thắng trở nên sôi nổi.
- Mày nói sao?  Thi có chồng ở đây trước khi đi?  Khánh ngạc nhiên.
- Ủa, chứ mày không biết sao?
- Không, tao mù tịt, thằng Hoàng cũng không biết.
- Lúc đó tao nằm bên Campuchia, đám cưới có mời thằng Chương, thằng Nam, thằng Lư...
- Mẹ kiếp, lớp có cả chục thằng theo ẻm mà cuối cùng chả thằng nào bắt được cá.  Khánh chửi thề.
- Giận chuyện gì, kể nghe coi.  Thắng tò mò hỏi tiếp.
- Thôi, chuyện cũng hơn chục năm, kể một lần cho mày rõ luôn.  Khánh cười cười ngó bạn.  Mày nhớ lần cuối cùng tao mày gặp nhau không?
- Nhớ.  Đêm hăm chín Tết ngủ nhà mày.
- Ừ, sau lần mày tâm sự với tao, tao biết mày yêu thầm nhớ trộm em Thi mà không dám lên tiếng, tao làm quân sư quạt mo bắt mày tới nhà Thi chơi, ra quân tán ẻm phải không?
- Ờ, sau đó tao có lên nhà chơi mấy lần.  Thắng gật đầu.
- Mày lên thì tao rút.  Tao thôi tới nhà Thi.
- Ủa, hồi đó mày mê em Nga như điếu đổ mà?!?!?  Trưa nào đi học về tao cũng thấy hai anh chị xà nẹo đi học về với nhau mà?!?!?
- Từ từ anh mày kể cho nghe.  Sau khi ra trường, tao rớt đại học, Nga vô trung học Thương Nghiệp rồi lơ là tao.  Thi cũng rớt đại học nhưng chọn môn Anh nên tao rủ Thi đạp lên ban Tuyển Sinh nộp đơn thi lại năm sau.  Xui cho tao, trên đường đạp về, vừa mới qua ngã ba Kỳ Đồng, Nga bắt gặp tao đạp chung với Thi, cô nàng làm mặt lạnh, đạp một lèo qua mặt.  Tao hoảng quá, bỏ Thi, đạp theo năn nỉ, cô nàng giận tao từ đó luôn.  Thế là xong mối tình đầu của tao.
- Vậy mà tao cứ nghĩ hai đứa bây thương nhau lắm.  Rồi sao nữa?
- Tao nổi khùng một khoảng thời gian rồi đâm lì, không chơi nữa thì tao kiếm người khác chơi.  Tết năm 84, trời độ sao mà cặp bài trùng Diễm Thi, Diệu Chi tới nhà tao chúc Tết, lúc đó thằng Hoàng còn cặp với Diệu Chi, tụi tao mới double date, hai thằng tao chở hai nàng đi chơi.  Có khi ghé quán kem của thầy Khôi dạy Anh văn bên đường Công Lý, có khi ghé quán phở Anh dưới chân cầu Trương Minh Giảng.  Vui lắm mày ơi, nhưng tao phần như con chim bị đạn, phần lo vượt biên nên không dám đánh mạnh.
- Khoang đã, chờ tao lấy đá.  Thắng bật dậy chạy ra tủ lạnh lấy thêm đá, khui hai lon bia còn lại đưa cho bạn.  Dzô, To All The Girls We'd Loved Before, kể tiếp cho anh mày nghe đi em.

Khánh đặt ly bia xuống đất, xé vài miếng mực khô bỏ miệng, vừa nhai vừa kể, Thắng đã rà trúng tần số:

- Sau vài lần double date, tao mạnh dạn một mình lên nhà Thi rủ đi chơi riêng.  Có một bữa rủ em đi xinê, tao mua thỏi chewing gum mời nàng.  Nói là coi xinê nhưng mày cũng biết, kiếm chỗ ngồi cạnh nàng tán láo chứ coi cái gì.  Vào phim 15' phút, tao gồng mình nắm tay này rồi kề hôn lên má nàng.  Thi quay nhìn tao trân trân như nhìn thằng phải gió làm tao quỷnh luôn, tao hết dám tấn công tiếp!
- Con bà nhà mày dám hôn em Thi cúa tao.  Thắng buông miệng chửi.

Khánh cười ha hả, kể tiếp:

- Với cái nhìn của Thi, tao biết là tao chưa chiếm được con tim của nàng.  Nhưng nàng không chửi tức là tao vẫn còn đường binh.  Suốt đường về vẫn cười nói bình thường như không có chuyện gì xảy ra.  Sau khi mày thổ lộ với tao, tao thôi không săn đón nàng nữa.
- Có thật không mày?  Thắng nghi ngờ, tự ái.  Mày làm như mày quân tử tàu không bằng.
- Thật, giờ này còn nói dóc làm chi.  Còn chuyện này nữa nè.
- Chuyện gì nữa?  Mày ôm em?  Thắng khó chịu.
- Không.  Tao với thằng Hoàng tình cờ quen một em học Cao Đẳng Sư Phạm Anh.  Trưa, tao rủ thằng Hoàng lên Cao Đẳng đón em về.
- Mày quen hay thằng Hoàng quen?
- Tao quen, thằng Hoàng chỉ đi làm wing man, tao mượn mác Kiến Trúc của nó để dễ bề nói chuyện.  Một trưa, hai thằng tao đứng chờ em tan trường về thì thấy Thi dắt xe ra.  Thi đậu Cao Đẳng Anh, học sau 1 năm.  Gặp hai thằng ma cà bông nhà tao, em rủ đạp về, cả hai thằng lọng ngọng lắc đầu, Thi đạp về một mình.
- Đù, chó mà chê cứt.  Thắng cười vang.
- Ừ, thằng Hoàng năm lớp 10 theo em, bị em chê; thằng tao đòi hôn em, em cũng chê, bây giờ hai thằng tao lại chối từ đưa em về, tao nghĩ em giận hai thằng tao lắm nhưng kẹt đạn quá mày ơi.
- Hai thằng mày bể độ quá!  Tao mới là thằng lọt vào mắt xanh của em nè.  Thắng khề khà.  Để anh mày kể cho nghe.
- Mày yêu không dám nói mà lọt cái chó gì, lọt cống thì có.  Khánh khích tướng bạn.
- Năm 12, mày ngồi trên mê mẫn tóc thề em Nga, mày đéo biết.  Tao ngồi bàn cuối lớp.  Một hôm, giờ chơi, em Thi cúi đầu gục mặt trên bàn, tao ở dưới ngó lên, em hé mắt nhìn tao, bốn mắt nhìn nhau trào máu họng.
- Tao không tin.
- Không tin thì mày cứ hỏi thằng Vuơng.  Nó ngồi cạnh tao nó thấy, nó chọc tao quá trời.
- Rồi sao nữa?
- Đêm trước ngày đi bộ đội, em đến nhà tao.  Không nhớ tao với em giận nhau chuyện gì, tao bảo thằng Cà Chua ra bảo là anh Thắng không có nhà.
- Giận chuyện gì?  Khánh gặn hỏi.
- Không nhớ.  Thắng trả lời cộc lốc.  Đi bộ đội về, tao có ghé nhà thăm, em đã có đứa con nhưng vẫn tiếp chuyện với tao.
- Ôi thôi rồi, sao anh không hỏi cái ngày em còn không!  Khánh hát chọc bạn.
- Mày đừng có phách tấu.  Thắng cười.  Mày hôn em chứ mày đã thấy ngực em chưa?
- Có chuyện đó nữa sao?
- Có sao không.  Có bữa lên nhà bàn chuyện sách truyện gì đó, em cao hứng nhoài người dành cuốn sách trong tay tao, cúc áo ngực em hở, tao thấy ngực em.

Khánh lăn ra cười với khuôn mặt mơ màng của Thắng.


7.

Thắng nhanh chóng thu dọn chiến trường, lấy giẻ chùi sàn nhà sạch bóng.  Đồng hồ trên tường đã chỉ bốn rưỡi sáng.  Thắng tắt đèn, nằm lăn ra đất, nhường cái ghế bố cho bạn.  Chỉ trong vòng vài phút, Thắng hoạ chung tiếng gáy với đám gà nhà hàng xóm.

Tiếng ngáy của Thắng khiến Khánh khó dỗ giấc ngủ.  Đúng là thằng trâu nước, dễ ăn dễ ngủ.  Nhắm mắt, miệng cười răng khểnh của Diễm Thi năm xưa hiện ra trong đầu.  Khánh chợt nhớ đến bài hát Oh Mon Amour, không biết ông nhạc sỹ nào đặt lời Việt mà đúng tâm trạng hiện tại của hai thằng quá!  Em nơi phương xa, nào em có biết, có hay tình ta, nhớ thương vơi đầy.  Em ơi, em ơi, ở phương xa đó, có bao giờ em, nhớ thương người cũ.  Đắm đuối xót xa...  Lời bài hát, tiếng máy lạnh rì rì, tiếng ngáy đều đặn của Thắng, chiếc răng khểnh cúa Thi dần đưa Khánh vào giấc ngủ lang.  Khánh nở nụ cười mãn nguyện.

9 comments:

  1. Khì khì, anhH chơi chiêu "tên nhân vật đã được thay đổi" như báo VN hen.

    ReplyDelete
  2. Cap nói chi lạ rứa Cap? Tên cũng phịa luôn hehehehe

    ReplyDelete
  3. Phịa dài quá, phải làm mấy hơi mới hết :P. Câu chuyện phịa của bác nhưng rất thật, những đia danh, những sinh hoạt của cái tuổi đó rất thật. Nói tới ngã tư Trương Tấn Bửu làm nhớ cái lò bánh mì. Hẻm Trương MInh Ký làm nhớ nhà bán vật liệu xây cất Phương Ký, nhớ cái cỗng xe lửa số sáu mà tớ hay ra đó để đi cho xe lửa cán dẹp làm xà beng chơi bông vụ mổ cho téc bông vụ tụi nó. Ôi nhớ Sài Gòn quá.

    ReplyDelete
  4. ái chà, chắc fịa trúng ý bm nên bm cười dê hehehehe

    bác David, nói theo kiểu báo chí VN là tác giả có đi thâm nhập thực tế :) Hồi nhỏ bác chơi dữ quá nghen, tui chỉ dám lấy đầu pan xe đạp gắn vào bông vụ thôi. Chơi trò này, bác có nhớ câu đái ỉa lung tung không? :)

    ReplyDelete
  5. Chỉ có tên các nhân vật là .....phịa thui, còn lại là thật hết hơ ...

    khà khà khà .....

    ReplyDelete
  6. Mèn, DQ là Khổng Minh tái thế, phán việc như thần heheheh

    ReplyDelete
  7. sao lại là Khổng Minh ?? Là Quỷ Già tái thế chớ (nên mới quậy nổi) ....hơ ..hơ ..hơ ...

    dzọt lẹ!

    Ủa mà quay lại hỏi: tục chỗ mô hè ??? khà khà khà

    vèo ....bay mất tiêu :))

    ReplyDelete
  8. chắc là quỹ dà thiệt nên không thấy :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.