Tuesday, June 19, 2012

phịa: You and Me




1. Thắng dắt chiếc Honda ra khỏi bãi gửi của nhà hàng Hương Cau, nhả điếu thuốc xuống đất, rồ máy phóng đi, bụng vẫn còn ấm ức. Bỏ ngang chương trình đi uống cà phê, hát karaoke sau bữa tiệc họp mặt lớp của thằng bạn học cũ Việt Kiều Mỹ chiêu đãi, Thắng giận cách nói chuyện của thằng bạn ở Mỹ mười mấy năm về lại.

- You cẩn thận giùm me. Tuấn đưa cái máy chụp hình cho Thắng nhờ chụp hình buổi tiệc. Cái lens, cái body này me mất cả ba ngàn đô đó man. Me set nó chụp auto, you chỉ việc bấm thôi. You đừng chỉnh gì hết nghen.

You với Me cái củ thìu biu nhà ông, Thắng chửi thầm. Ngày xưa chung lớp, mỗi lần thầy gọi lên trả bài môn Anh văn là nó đái trong quần, run như cầy sấy. Thi học kỳ hay làm bài kiểm tra là tay nó khều lưng mình ngồi trước xin quay cóp. Bây giờ ở Mỹ về, một tiếng là You, hai tiếng là Me, ống kiếng thì nói ống kiếng, cứ gọi là ống lens, câu nào nó cũng chêm vài ba tiếng Anh vào trong đó, nghe mà thấy ghét.

Ngu chi mà ngu dữ. Me là tiếng túc từ, có phải là chủ từ đâu mà cứ xài Me! Cứ bắt chước mấy cụ lúc xưa học tiếng Pháp, xưng hô với nhau là Moa với Toa, kiểu Moa ngồi ị trên đầu toa. Sao mà xứ Mỹ thay đổi con người nhanh đến như vậy?!?!

Chưa hết. Có tiền mua máy xịn mà lại không biết xài, chụp hình tự động mà làm dáng như dân chuyên nghiệp. Đồ khoe của. Năm học lớp 9, Thắng đã biết xử dụng máy chụp hình, biết rửa hình trắng đen ở nhà. Ông anh Hai của Thắng làm trong xưởng phim Giải Phóng, phụ trách việc chụp hình. Lương tiền công nhân viên nhà nước làm chi đủ sở hụi, anh Hai của Thắng nhận chụp thêm hình đám cưới, về nhà tự rửa hình để kiếm thêm thu nhập. Thắng là đàn em, đệ tử ruột, nên anh Hai truyền hết nghề và cho phép vọc đồ nghề nhiếp ảnh. Khi nào có mánh lớn, ông anh Hai lại hú Thắng đi phụ bưng đồ nghề, lo việc thay phim vào máy rồi ổng lại cho tiền đi ăn chè, uống cà phê. Hình rửa ra, Thắng phải lo việc cắt xén, bỏ vào album cho khách.

Sang cấp 3, Thắng vẫn vác máy chụp hình mượn của ông anh vào lớp chụp mỗi khi có liên hoan, tất niên cho lớp. Lúc đó, Tuấn mặt búng ra sữa, làm chi biết tới khẩu độ, ASA, thời gian, bây giờ về, đeo trước ngực cái máy có ống kiếng bự tổ chảng trước ngực, sợi dây đen với giòng chữ Nikon D300 vàng khè nổi bật lên.

Cầm cái Nikon D300s nặng trịch của bạn ngắm nghía, Thắng thấy vài điểm khác biệt với cái D100 cũ của anh Hai. Tuy không còn theo nghề với anh Hai, anh em vẫn tán láo với nhau về nhiếp ảnh ở quán cà phê hay kỵ giỗ nhậu nhẹt. Màn hình đằng sau của D300s lớn hơn, cái máy có dáng bự hơn, đúng là đồ nghề chuyên nghiệp. Thắng cầm máy lên nhắm, rồi bấm, máy rẹt rẹt như súng liên thanh, chụp liên tiếp cả năm, sáu pô khiến Thắng giật mình.

- Oh, man, Me quên set nó qua single frame cho you! Cái này là continuous mode, 5 frames per second, 5 tấm một giây đó man.

Tuấn lấy lại cái máy, xoá mấy tấm hình bị đèn không lên, tối thui, chỉnh cái nút ở trên bên trái qua chữ S, thay vì chữ Ch rồi đưa máy lại cho Thắng. Mặt Thắng tẽn tò như bị mẹ bắt gặp đi học chung với cô bạn gái về.


2. Quẹo trái Trần Huy Liệu để ra ngã tư Phú Nhuận về Gò Vấp, đường khuya Sài Gòn đã vắng xe, gió đêm mát mặt, Thắng tỉnh rượu. Những ngã tư nhỏ vẫn còn đèn xanh đỏ, Thắng vẫn từ từ vượt đèn đỏ băng qua. Giờ này mấy anh công an đã về ngủ với vợ, có ai thèm bắt phạt nữa đâu. Chỉ có mấy thằng Việt Kiều mới thấy đèn đỏ là dừng xe lại cho ra vẻ ta đây Việt Kiều. Ừ, cứ đứng lại đi cho mấy thằng cô hồn nó ra giật đồng hồ.

Một nửa lớp 12 của Thắng bây giờ là Việt Kiều, Mỹ có, Úc có, Pháp có, Gia Nã Đại có... chúng nó kéo nhau đi rồi bây giờ lũ lượt về. Trai hay gái, đứa nào về cũng hú họp bạn ăn nhậu. Mà phải chi chúng nó về một lần để gặp chung một lần cho cam, cứ vài tháng là có đứa dắt díu vợ chồng con cái về. Mới sau Tết, hai ả Nga, một từ Mỹ, một từ Úc về; rồi thằng C từ Gia Nã Đại về lo chôn má nó, rồi vợ chồng Tuấn vác hai đứa con về nghỉ hè... Đám Sài Gòn cũng phải lo chung tiền đãi chúng nó một bữa chứ không lẽ vác miệng đi ăn tiệc Việt Kiều hoài, mỗi thằng phải đóng cả trăm ngàn chứ có ít đâu. Không nói làm chi mấy thằng đại gia, mấy thằng nghèo như thằng Bình chạy xe ôm thì làm sao mà đóng.

Thắng thấy đám Việt Kiều về đứa nào cũng có gì thay đổi. Như con Nga ở Mỹ nè, mới châm điếu thuốc là nó la làng: Mấy ông hút thuốc hôi quá! Tửng chưa, người ta hút thuốc 555 có cán mà nó chê hôi, có phải như lúc xưa hút thuốc rê hay kéo thuốc lào rột rột đâu mà nó nhảy đong đỏng nào là bị ung thư, nào là bể phổi tùm lum. TV chiếu phim Mỹ, phim Pháp thấy phụ nữ ngoại quốc hút hà rầm kìa. Người Việt Nam vẫn hút thuốc đó thôi, có thằng nào lăn đùng ra chết đâu mà cứ lên mặt thầy đời.

Tan tiệc, Thắng bảo cô nàng lên xe Honda chở đi hát karaoke, cô nàng lại lắc đầu:

- Thôi đi mấy cha, để tui đi taxi. Mấy cha nhậu xỉn rồi lái xe tông té làm sao tui dzìa Mỹ? Ở Mỹ họ cấm uống rượu lái xe, bị police bắt là bỏ tù, mất bằng lái, hết đi làm đó cha.
- Mới có sương sương mấy chai thôi bà ơi. Lên đại ôm eo anh chở đi nè. Chưa oắc cần câu đâu mà lo.

Ả Nga ở Mỹ vẫn nhất định đi taxi. Ả Nga ở Úc chịu chơi hơn, thằng Trường đại ca làm xong một chai là ả xong một chai, ả uống bia như uống nước lạnh, nhậu tới bến với mấy thằng Việt Nam. Có điều, ả Nga ở Úc bữa nay bạo miệng bạo mồm hơn lúc đi học, mày tao chi tớ, vú mông giỡn hớt, nói chuyện sex khiến Thắng có lúc đỏ mặt. Chắc ả lấy chồng Úc nên ba chuyện chăn gối là chuyện bình thường ở huyện.

Còn chuyện thằng Chương nữa mới kinh. Vợ bảo lãnh qua Mỹ ba năm, về lại thăm ông già nó bị tai biến mạch máu não, tới rủ đi uống cà phê là nó mở miệng than nóng. Nó đi khi đã hàng bốn bó chứ có phải hàng hai đâu mà đổi giọng như gió xoay chiều. Nóng cái gì mà nóng, trời Sài Gòn tháng hè bình thường chừng đó chứ có khác gì đâu. Xưa, nó làm thầy dạy thể dục thể thao, đi ra đường là áo sơ mi đóng thùng, đi giày đàng hoàng, sợ học trò bắt gặp. Bây giờ nó về, đi chỗ nào nó cũng xỏ áo thun, quần sọt: Nóng quá, chịu không nỗi mày ơi! Đó là chưa nhắc đến chuyện nó than kẹt xe.

Hình như ba đứa bạn Việt Kiều của Thắng đều có tâm bịnh, Thắng nghĩ vậy. Như thằng Khánh về, sáng nào cũng đòi Thắng chở đi uống cà phê vỉa hè, ngồi ngơ ngáo ngó ra đường như lúc xưa nó hay ngồi đồng uống. Thắng chẳng biết nó ngó cái gì nữa, đường buổi sáng nghẹt xe, người ta bịt mặt bịt mồm sợ khói. Việt Kiều về có tiền lại không lên Sài Gòn uống cà phê ăn sáng mấy quán sang trọng có máy lạnh, thằng này cứ ngồi vỉa hè ngửi khói xe. Ngửi khói cho đã rồi bắt Thắng chở lên trường cũ, cái trường còn quái gì nữa mà xem. Trường bị xẻ làm đôi thành hai trường mới; còn ban giám hiệu và thầy cô giáo trường cũ dọn về trường mới xây ở sân gôn gần Gò vấp, nó xin vào chụp hình nhưng tụi bảo vệ không cho.

Khánh mê nàng Châu, đòi Thắng chở ngang nhà, Châu đã đi mất đất từ lâu, chẳng thèm liên lạc lớp, vậy nó cũng ráng mò ngang ngõ nhà em. Nếu tìm ra em, em bây giờ cũng đã U50, đất Sài Gòn bây giờ nhan nhản chân dài U20 mà nó lại không thèm ngó! Hèn chi năm xưa nó có biệt danh là Khánh khùng.


3. Vợ Thắng mở đèn, kéo cửa sắt ra cho chồng dắt xe vào:


- Anh đi đâu tối giờ? 
- Đi họp lớp.
- Lại họp lớp! Hồi tối bà Tám ghé réo tiền nợ kìa, bả ngồi chờ anh tới 9 giờ mới chịu về.
- Để mai anh ghé anh Hai mượn đỡ một ít trả cho bả.
- Nợ không lo trả mà cứ họp bạn miết!

ĐM, đời đéo công bằng. Thắng lặng lẽ khóa cửa nhà, khóa xe rồi vào nhà tiêu xả. Bụng bia nín đái từ khi ra xe khó chịu. Đời chỉ còn thoải mái chừng đó.



11 comments:

  1. mới đọc xong phần 1 thì phải ra xe đi làm. Trưa vô hãng đọc tiếp. :)

    ReplyDelete
  2. Trong lúc waiting chờ you answer mà có something để đọc, you quả là quá lịch sự. Cám ơn very much. :P

    Cái ông Thắng này cũng bắt chước VK, mắc đái thì kiếm đại cái góc nào làm đại đi, bày đặt nhịn về tới nhà

    ReplyDelete
  3. LOL bác David, post xong rùi thì phải lo bắn ra vài cái email, report kẻo boss nó liếc mắt đưa tình.

    Bác Leak đọc xong xin cho biết ý kiến nghen hehehehe

    ReplyDelete
  4. Có hơi hướm của Trần Vũ ;-)

    ReplyDelete
  5. Mắc cười cái còm của David, tiếp đi VK.

    ReplyDelete
  6. Sao ko thấy nhân vật tên H? Hay là đổi tên thành Khánh mất roài? Hihihi..

    ReplyDelete
  7. LOL Cap I CAN U, anh mà có được 1 cái lai áo lai quần của bác TV là anh hết còn mũi tẹt :)

    ái chà, bác David có fan rùi kìa :)

    nhân vật H mê mí em 21 nên không được vào chuyện Gác ơi. hehehe Mà không chừng nó đó :)

    ReplyDelete
  8. you à, cái D300 nặng TRỊCH nghen you

    ReplyDelete
  9. thank you nhiều lắm nghen. You kiếm được nhiêu đó thôi sao?

    ReplyDelete
  10. bữa nay mới có giờ đọc tiếp. he he he... tui mà dzìa Sài Gòn chắc giống thằng Khánh minus cái vụ đi tìm em U50. :)

    ReplyDelete
  11. LOL bác Leak, bác không sợ khói và mang tiếng khùng sao? heheeh

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.