Thursday, June 7, 2012

xa rồi một chữ tương tư

Tôi biết đến chữ tương tư khá sớm, trước 75.  Không còn nhớ rõ ngày tháng năm, hình như nó bắt nguồn từ vở kịch chi đó của ban kịch Sống Túy Hồng mà mẹ tôi coi TV tối.  Vỡ kịch có một cảnh anh chàng tương tư cô nàng, không ăn không uống, đi ra đi vô rồi nằm dài trên phản gụ vác tay lên trán, khuôn mặt thẫn thờ, mắt nhìn xa xăm.  Nghe trong vở kịch định ra bịnh tương tư, trong khối óc của thằng bé con của tôi lúc đó nghĩ sao bịnh gì mà ghê gớm thế, không biết sau này lớn lên, tôi có mắc căn bệnh ủ rủ như gà mắc mưa đó không nữa?!?!

Lên đến năm lớp 8, 9, mày mò tập guitar.  Những hôm cúp điện, tôi chạy ra nhà bạn tôi ở cổng xe lửa số 6, ngồi đường rầy đàn đúm.  Nhà bạn tôi là dân Sài Gòn chính hiệu, không chạy giặc, nên vẫn còn 2 cây guitars cũ; một thằng solo, một thằng đệm, vài ba thằng khác đốt lén thuốc Hoa Mai nhịp đầu tập tành thói hư tật xấu của người lớn.  Và bài Bao giờ biết tương tư là một trong những bài tập đệm guitar đầu tay của tôi.

Bạn tôi đánh guitar rất khá, phần nhờ nhà có đàn, phần có anh lớn chỉ nên giữ phần solo.  Bài nhạc mở đầu ngày nào, cho tôi biết, biết yêu em rồi, tôi biết tương tư...  Sang đến Ôi, biết đem tim này..., ngón tay bạn tôi trémolo nhuyễn nhừ, réo rắc tựa như tiếng ta thán trong đêm thanh vắng, tối mù mù của đêm thành phố cúp điện, tôi chăm chú đi từng nhịp boston 3/4 theo.  Dm, qua Bb, Dm, F rồi A7, Dm, Bb, A7... tôi mày mò theo lỗ tai nhiều hơn là theo trường lớp bài bản.

Sang năm lớp 9, cũng biết ngó ngang liếc dọc nhưng tôi cũng chưa hiểu chữ tương tư.  Sang năm 12, biết yêu nhưng cũng chưa thấm chữ tương tư.  Mãi đến khi xong 12, ra trường, tôi mới bị hai chữ tương tư hành!

12 năm đi học, như thiên hạ hay kháo nhau là 12 năm mài đủng quần ở ghế nhà trường, nó thành một thói quen.  Sáng, kẹp tập vở đến trường dù muốn dù không.  Trưa, em tan trường về, ta theo em về.  Ngọt ngào ngây thơ cụ của tuổi học trò áo trắng trinh nguyên, theo nhau bụi đỏ đường trưa.  Đùng một cái, ra trường, tan hàng, tôi lại rớt đại học, cảm giác lạc lỏng bị bỏ rơi bên lề xã hội của thằng thanh niên mới lớn dày vò tôi khá lâu.  Tôi chợt ngấm chữ tương tư nàng.  Không những tương tư nàng, tôi tương tư phấn trắng bảng đen, tương tư bè bạn mày tao mỗi ngày... tôi tương tư những ngày xưa đi học.

Tương tư là sao?  Là nhớ.  Tương tư không hạn hẹp cho tình yêu đôi lứa, mà rộng mở chung cho hai chữ tình yêu, yêu bất cứ thứ chi trên đời.  Đi ngang trường cũ, chẳng muốn vào, bè bạn và nàng không còn ở đó nữa, đã lớn, đã thành anh sinh viên, chị sinh viên.  Đi ngang nhà, không dám ngó vô bởi chữ ăn bám nặng nề trong bụng, chỉ cắm cúi đạp thật nhanh qua.  Nhưng lại nhớ, nhớ kinh khủng, nỗi nhớ đi vào giấc mơ của từng giấc ngủ muộn, rồi bật dậy mở mắt ngó trần mùng mông lung.  Thật và mơ lẫn lộn trong bóng tối.  Cô đơn cùng cực.

Lần thứ 2 tôi bị rơi vào cuộc khủng hoảng na ná như thế là lần định cư tới xứ Mỹ này.  13 tháng sống trong trại tỵ nạn, sống cuộc sống tập thể, tuy không bà con ruột thịt nhưng bạn bè già trẻ sống với nhau như anh em cật ruột.  Rồi một ngày định cư, đứa mạn Tây nắng ấm, đứa heo hút mạn Đông, đứa lạnh teo chim mạn Bắc...  Nhớ tiếng cười dòn dã từng đêm kháo chuyện, nhớ tiếng chưởi đổng những thằng ăn cắp nước, nhớ tiếng chén đũa khua hà rầm, thi đua chèo kẻo hết đồ ăn, hết cơm...  Cũng may, lần tương tư thứ 2 này qua nhanh, nội trong vòng một tháng, tôi đã hội nhập vào cuộc sống tất bật của xứ Mỹ này.

Và cuốn truyện giúp tôi hiểu thêm tâm trạng bơ vơ, lạc lỏng, tương tư xa vắng na ná như thế là cuốn Giờ thứ 25 của C. Virgil Gheorghiu.  Chẳng nhớ cuốn truyện lạc lối ở đâu, 25 năm qua rồi, có lẽ nó nằm yên trên kệ sách basement nhà thằng em, với chữ ký nhảy nhót bay lượn ở trang đầu, mua từ thời mới qua Mỹ.  Phải đi tìm đọc lại mới được.

11 comments:

  1. Mèn, bữa nay nhà nào cũng thấy nhớ nhung chuyện xưa cũ hết nha. Mau mau qua cái ổ xứ xì dầu cho bớt nhớ kìa ;-)

    ReplyDelete
  2. ua sao trung hop di...qua a.BM cung mo mong...qua nha anh cung mo mong...hihihi...

    ReplyDelete
  3. hehehehe Cap và Bee: để lần sau anh phone hỏi anh bm trước nghen :)

    ReplyDelete
  4. mần chi mà mấy ôn rủ nhau ......nhung nhớ đủ thứ chiện dzị ta ???? ....:)))

    khà khà

    ReplyDelete
  5. ừ, chắc là ganh tỵ với kẻ đi Tây, người đi Tàu đó DQ, trong khi mí ôn bị ngồi 1 chỗ, ngứa ngáy :)

    ReplyDelete
  6. Bài này đối với mình là bài tỏ tình hay nhất trong âm nhạc VN. Có lẽ bất cứ chàng trai nào trong đời cũng đã hát bài này cho bóng hình nào đó. Phạm trù về tương tư của Hoàng nghe mới và hợp lý, nhưng thôi hãy dùng chữ tương tư để nhớ người yêu thôi, vậy cho nó lãng lãng và sến sến :)

    ReplyDelete
  7. BÁc hay đàn đúm ở cổng xe lửa số 6, không biết bác có tương tư em Dung (bán nước mia) không? Em này khá sáng sủa và xinh xắn lắm.

    ReplyDelete
  8. hôm nay lại đụng hàng...hehehe.

    ReplyDelete
  9. khà khà bác DT, tui ưa làm dáng vậy thui chứ thiên hạ vẫn nghĩ tương tư là thương, là nhớ, là iêu một người khác :)

    bác David: thời đó tui nghèo rớt mồng tơi, không có tiền đi uống nước mía nên không biết. Thật đó. :) Sau này, khúc cổng xe lửa số 6 có quán café vỉa hè đông nhất là quán Mai, mấy chị em người Huế đứng bán khiến mấy chàng tụ tập wá chừng. Cô chị đầu tên Mai, đẹp nhất. Cô kế bán thuốc lá, không đẹp bằng. Cô thứ 3 học cùng khối với tui nhưng ở nhà lo nấu cơm, ít ra phụ. :)

    hehehe bm, bà con ghẹo tí ti thui chứ đâu có mà đụng.

    ReplyDelete
  10. Không có tiền uống nước mia, không có nghĩa là không có quyền nghía cô bán nước mía :P

    ReplyDelete
  11. Bác David, đi ngang nghía thì băm mí năm rùi, mần răng mà nhớ :) Tuui nhớ cô hàng bán café vì tui đi uống hằng đêm đó bác :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.