Thursday, July 12, 2012

em nỡ KHÔNG lạnh lùng đến thế sao?

1. Hôm thứ ba, đi làm về, vừa bước vô nhà là biết có chi là lạ, bên ngoài nhiệt độ chưa lên đến 90F mà sao trong nhà lại nóng.  Bước tới cái thermostat, thấy máy điều hòa vẫn chạy đều mà nhiệt độ kế chỉ 80F, tôi hoảng hồn đưa tay rờ mấy lỗ thông hơi, thấy air lên yếu nhưng vẫn có hơi lành lạnh.  Bà nội bảo chắc tại bà nội hầm nồi nước lèo và nướng thịt ăn mì, tôi nghĩ chắc đúng, để yên một đêm xem sao.

Sáng sớm hôm qua, thức dậy đi làm, việc đầu tiên tôi làm là chạy xuống check nhiệt độ kế, máy chạy nguyên đêm mà chỉ kéo nhiệt độ xuống 78F!  Thôi rồi Lượm ơi!  Thế là tôi biết em trở chứng, biết là em thiếu hơi mà không làm chi được.

May, gọi cầu cứu sư phụ là ông già vợ thằng em thứ ba của tôi, sư phụ hẹn chiều ghé bắt mạch cho em.  Đi làm về là sư phụ cũng vừa trờ xe vào parking lot nhà tôi.  Theo chân sư phụ, nhìn cái unit bên ngoài có đá đông đầy trên một ống dẫn vào nhà, một ống không, sư phụ phải lấy đồ cạy đá ra và bảo tôi lên nhà mở máy chạy qua heat!  Máy heat chạy 10', ống nước từ máy lạnh chảy nước tỏng tỏng xuống cống, sư phụ giảng giải là vì thiếu hơi, em cố sức gồng mình chạy đua nên cuộn ống lạnh trong lòng bị đông đá, làm nghẹt không khí từ máy thổi lên, tôi đực mặt đứng nghe như vịt nghe sấm!

Sau khi em được bơm hơi, em chạy lại ngon ơ!  Sư phụ bảo nên thay vì máy đã gần 20 năm, xài loại hơi freon cũ, giá rất mắc nhưng chưa cần thay liền.  Chắn chắn là em có leak bậy đâu đó nhưng không lớn, check áp suất vẫn okay, tôi bảo bụng em già nên hay đái són, sư phụ phán em sẽ tiếp tục chạy cho qua con trăng này rồi mời em về vườn cũng chưa muộn, tôi vâng dạ luôn miệng.  Sang mùa thu, sư phụ sẽ mai mối một em khác trẻ đẹp, mạnh mẽ hơn cho tôi.

2. Bạn thấy cuộc đời có những trái ngược oái ăm không?  Nhớ, Khánh Ly hát tango bài Lạnh Lùng của Đinh Việt Lang: Em nỡ lạnh lùng đến thế sao?  Tim anh tan nát từ thưở nào!  Em nào lạnh lùng thì tim tôi tan nát chứ em air conditioning này mà nỡ KHÔNG lạnh lùng vào mùa hạ trắng này là tôi thót tim gan phèo phổi!  Nhà có con dại, con mọn, bà nội nấu nướng hàng ngày, hạ về mà em âu yếm nồng nàn là tôi chạy có cờ, toe ống khói.

TCS viết em hai mươi tuổi, em là nắng; em hai mươi tuổi, em là mưa... Em này chưa đến đôi mươi mà đã rục riệu, tôi phải lo cưới em khác!  Vợ tôi đang là U40, tôi không dám hó hé xin cưới vợ khác!  Phải chi trời cho đẹp trai, con nhà giàu, tài hoa như anh Tom Cruise, tôi cũng ráng theo bước chân anh, hễ cái mền nào tới tuổi 33 là a lê hấp đi kiếm mền khắc đắp.  Nhắc nhỏ, Bòn có đọc câu này thì xin đừng tấu lại nghen, xin đa tạ.

3. Hôm nọ, bên nhà bà chị Tran Ai có kể chuyện còn nghe băng cassette, tôi ghẹo bà chị thật đã già.  Chừ, tôi còn xài máy lạnh chạy freon 22, tôi cũng già như ai.  Thôi già thì phải đành chấp nhận, điều buồn cười là nghĩ lời giải thích cho con cái về những thứ bị sự tiến bộ kỹ thuật đẩy lùi về phía sau nhanh chóng.  Cỡ như bé Xí nào biết đến băng cassette, nào biết những hộp giày đựng phim âm bản negative của cha nó?

Bạn có bao giờ lục trong đám đồ cũ những vật dụng cổ lỗ sĩ không?  Kể cho bạn nghe tôi còn giữ cái gì nhé:

- Một cái máy đánh chữ bằng điện.  Ngày xưa chưa biết mua software thuế, tôi phải xài máy đánh chữ để làm form 1099 cho thợ.  Mượn thằng em họ, xài một mùa thuế rồi cất closet!
- Một cái máy chiếu slide lên tường hiệu Kodak.  Một bộ đồ nghề xem hình slide của Nikon.  Hai máy chụp hình bằng phim của Nikon.  Một máy chụp hình của Pentax.
- Một đầu máy Sony cho băng cassette.  5 cuốn băng KL Hát cho quê hương chỉ còn 1 cuốn vì con Su táy máy móc băng ra chơi.
- Hai hay ba đầu máy video.  Bà nội còn một tủ băng video VHS Thúy Nga.  May, thời tôi qua, loại Beta đã lùi vào quá khứ!
- Một cái máy quay video của Sony mà ba tôi mua cho anh em tôi chơi, bự bằng cái đình!


Nhớ từng đó, kể từng đó.  Ớn, nhưng mỗi lần vợ bảo mang ra ngoài cho xe rác rước đi, tôi lại nghĩ đến chân tình của mấy em, không nỡ vất bỏ, định bụng khi nào trúng số mua nhà lớn, tôi sẽ dành một phòng chưng bày hiện vật như bảo tàng viện.

4. Biết tin hai ông Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc-Tuấn sẽ ngao du Mỹ quốc để tham gia một số sinh hoạt văn học nghệ thuật nhưng không ngờ ông ta có ghé qua vùng tôi, tôi cứ nghĩ là ở California và Texas như lần trước.  Hôm qua đọc trên blog, thấy có bài nói chuyện ở Jewish Community Centre of Northern Virginia hôm CN rồi là ngay trước lổ mũi của tôi mà tôi không hề biết!!!  Tiếc hùi hụi!!!  Tiếc đứt sợi tóc!!!  Mất cơ hội xách máy đi chụp hình cái trán láng o chứa đầy chữ của ông ta!  Lần sau, nhất định tôi sẽ không ngần ngại email hỏi anh Tuấn nữa.

Đây là cái tội ít theo dõi tin cộng đồng của tôi.  Tôi chỉ quanh quẩn với anh em bà con trong nhà!  Tôi cũng thắc mắc là sao không thấy quảng cáo, đăng báo chi về cuộc nói chuyện này hết?!?!?  Tiếc!

10 comments:

  1. Mấy chả sợ thông báo đến chỗ nào người ta rình ném đá hay ném cà chua trứng thúi lên cái đầu láng o của mấy chả.

    ReplyDelete
  2. bà chị chuẩn bị đi, lần sau tui hú, bà chị có mang thúng xuống không? LOL :)

    ReplyDelete
  3. anh vô mấy cái hội văn chương ở DC sẽ biết về tin tức. Dường như có website, có gì khi nào em tìm ra sẽ cho anh biết. Em có ghé qua 1 lần, còn là cụ không à. :)

    ReplyDelete
  4. anh sắp thành cụ rùi Tuấn hahaha

    ReplyDelete
  5. @3- Anh H gắng giữ dùm mấy bảo vật này, tui sẽ cho thằng Be qua lục lọi rồi nó sẽ dọn dẹp bớt cho anh, tối ngày nó cứ đòi tui tìm mấy thứ đại loại như vậy cho nó đó anh. Cám ơn nhiều.

    ReplyDelete
  6. he he he ... Đọc cái tựa, thấy bắt ham. Đọc vô sâu thêm mới biết mình bị lừa :).

    ReplyDelete
  7. chị BB, sẵn sàng nếu cháu nó thích và biết quí đồ cổ :)

    LOL bác Leak, thủ thuật câu khách cao cường wá hả heheheh

    ReplyDelete
  8. Những món đồ ngày xưa còn giữ lại được là quý á. Ráng mà giữ héng :) :)

    Chèng, mùa hè nắng nóng này mà ẻm kia dở chứng, cứ đòi "nồng ấm" hoài là chết dở lun ...

    ReplyDelete
  9. Nói giỡn chớ tôi không có thù hằn mấy ông này, hơi sức đâu tốn cả bình xăng, tiền toll, ngồi cong lưng đi tìm mấy chả, còn phải tốn tiền mua cà chua nữa chứ.

    ReplyDelete
  10. Yeah DQ, cái khổ là chỉ có dân pro mới rờ ẻm được, dân amatuer chịu chết :)

    khà khà, mừng wá, tưởng bà chị giận rùi chứ :) Bà chị rành DC nhiều hơn tui, tui biết bà chị không ngại tốn tiền xăng hay sợ đau lưng đâu :) Mai mốt xuống làm model cho thằng em chụp cũng được. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.