Friday, July 20, 2012

phịa: nợ văn chương

Hải nghiêng người thọc tay vào áo ngủ mơn trớn ngực của vợ, đòi hỏi.  Ngà nhẹ kéo tay chồng ra, quàng sau lưng:

- Thôi anh, em muốn nói chuyện.
- Chuyện gì?  Hải hụt hẫng.
- Anh biết tin nhà văn Nguyễn Mộng Giác mất chưa?  Ngà hỏi chồng.
- Biết.  Anh có thấy tin và cáo phó đăng trên báo Người Việt.
- Vậy anh đọc bài của ông Hoàng Khởi Phong trên web Hợp Lưu chưa?
- Chưa, Hải lắc đầu, ổng viết gì?
- Ông Phong kể chuyện thời kỳ ông Giác mới qua Mỹ, về ở nhà ổng ở Nam Cali chung sức làm tờ Văn Học Nghệ Thuật với ông Cao Xuân Huy.  Ngà thủng thẳng kể cho chồng nghe.
- Ừ, để mai anh đọc.  Hải quay đầu hôn lên má vợ.
- Không anh.  Ngà lắc đầu.  Em chưa nói hết.
- Trời đất, còn chuyện gì nữa?  Hải cáu.
- Đọc xong bài ký của ông Phong khiến em muốn viết một chuyện ngắn.  Giọng Ngà vẫn dịu dàng trả lời chồng.

Hải bật cười thành tiếng:
- Em viết blog mỗi ngày chưa đủ sao mà còn mộng làm nhà văn?  Kể anh nghe chuyện ngắn của em làm sao.
- Bài ký của ông Phong cho em thấy nợ văn chương và nợ cơm áo ở xứ Mỹ này sao tội quá!  Ngà thở dài, mắt dỏi trần nhà.
- Rồi sao nữa?  Chuyện ngắn của em hư cấu ra sao?  Lấy bối cảnh nào?  Hải sốt ruột giục vợ.
- Thì từ từ.  Ngà quay qua ngó chồng.  Anh lúc nào cũng nôn nóng, y chang như lúc làm tình.
- Ừ, kể đi, anh nghe.  Hải tiu nghỉu.

Ngà kéo tay chồng đặt lên bụng mình:

- Chuyện của em bắt đầu với một nhà văn ở Việt Nam ôm hoài bão viết.  Không, một nhà báo ôm mộng viết báo văn chương như ông Giác nhưng không xuất bản được vì chính quyền không cho phép.  Trong đầu của ông ta lúc nào cũng cho đất Mỹ là thiên đường để ông ta thực hiện giấc mơ đó.  Em sẽ cho ông ta tới Mỹ đoàn tụ gia đình với cô con gái lấy Việt Kiều.

Quay sang đầu giường, lấy ly nước trên tủ đèn ngủ, nhấm ngụm nước, Ngà kể tiếp:

- Ngay sau khi đặt chân tới thiên đường Mỹ quốc, ông ta xắn tay áo vào thực hiện giấc mơ của mình, mặc cho cô con gái can ngăn về vấn đề tài chính, mặc cho bè bạn khuyên nhủ cẩn thận.  Số báo đầu ra, ông nhận được vài lời cổ vũ của bạn bè nhưng sang đến số báo thứ hai, ông ta bắt đầu nhận lời phản kháng của độc giả...
- Phản kháng về chuyện gì?  Em cho ông ta viết hay chọn về chủ đề gì?  Hải ngắt lời vợ.
- Em chưa biết.  Có thể là gay chẳng hạn.  Hoặc có thể là hòa hợp hòa giải.  Ngà trả lời chồng.  Sang số báo thứ ba, không nơi nào nhận báo của ông, báo của ông ta in ra chất đầy garage.  Cô con gái đưa cho ông ta những cái bill credit card, những lá thư đòi nợ của nhà in, túng quẩn, ông ta tự tử giữa đống báo của mình.

Ngà im lặng chờ phản ứng của chồng, Hải tay bóp trán suy nghĩ, ánh trăng rằm ngoài cửa sổ lọt vào u uất.

- Anh nhớ man mán hình như có người đã viết về chủ đề này.  Hải nhắc nhở vợ sau hồi im lặng.
- Em không biết.  Có thể đã có người đi trước, viết trước, nhưng bài ký của ông Phong ám ảnh em mấy ngày nay.  Em thương mấy người có lòng với văn chương như ông Giác, ông Huy quá!  Với lại, em chỉ muốn viết, chứ có muốn in đâu mà anh sợ.  Anh nghĩ chuyện em hư cấu như thế nào?
- Viết đăng trên blog của em thì okay, còn gửi đi cho mấy trang web văn nghệ thì chưa chắc okay.  Hải trả lời vợ.  Nếu là anh, anh sẽ thay đổi chút chút.

Giọng Ngà chợt trở nên sôi nổi, tò mò:

- Kể em nghe đi.  Anh sẽ hư cấu ra sao?
- Anh sẽ đổi ông nhà báo già nua của em thành nhân vật nữ, trẻ, đẹp.
- Anh lúc nào cũng mê gái.  Ngà cười khanh khách.
- Cô gái có cử nhân văn chương ở Sài Gòn, qua Mỹ theo diện hôn nhân.  Hải kể tiếp.  Cô ta vác tấm bằng của Việt Nam đi xin việc ở mấy tòa báo, như báo Người Việt chẳng hạn, đều bị từ chối.  Tuy nhiên, không vì thế làm cô ta nản viết, sáng tác; cô ta tham gia vào những trang web văn nghệ, viết blog và trở thành nổi tiếng trong giới văn nghệ hải ngoại.
- Sao nghe quen quen vậy anh?  Ngà hỏi chồng.
- Từ từ.  Hải cười.  Một hôm anh chồng đi làm về, thấy bếp núc nguội ngắt mà cô ta cứ ngồi gõ lóc cóc, anh ta lớn tiếng cãi cọ, bắt cô ta đi kiếm việc làm.  Cô ta tỉnh ngộ, đi làm nail vào xin vào học lại part time ở đại học cộng đồng.  Vài năm sau, cô ta thành phóng viên cho tờ báo địa phương của Mỹ.
- Anh cứ ghẹo em hoài!  Ngà xô chồng ra, nằm nghiêng quay mặt ra cửa sổ.
- Thôi thì em cứ viết đi.  Hải cười xoa lưng vợ.  Khi nào xong, đưa anh đọc trước.
- Ngủ đi anh.  Ngà hờn dỗi.  Em bắt anh nhịn cho tới khi em viết xong chuyện ngắn này.




Chiều, đi làm về, vừa trờ xe vào ngõ, Hải thấy xe của Ngà đã đậu trước nhà, Hải ngạc nhiên.  Bình thường, dân nail như Ngà có bao giờ về trước 8 giờ tối, có chuyện gì cấp bách thì vợ cũng gọi phone báo cho chồng biết, Hải nôn nóng mở cửa nhà bước vô.

Ngà ngồi ở bàn ăn, nhìn đăm đăm ra sân sau, mắt còn ướt.  Chiếc giỏ đi làm nằm yên trên bàn ăn, Hải sốt ruột hỏi:

- Có chuyện chi vậy em?
- Em bị đuổi việc!  Ngà òa lên khóc.
- Chuyện ra sao?  Hải ôm đầu vợ vào bụng mình, vỗ về.
- Hồi trưa em ngồi Starbucks với cái laptop, em quên mất giờ giấc.  Về tiệm, chị Tám bảo em đi về luôn.  Ngà thút thít.

Hải quên mất khuôn mặt đang nghiêm nghị của mình, bật cười ngất:

- Cho chừa cái mộng làm nhà văn của em.  Đi rửa mặt đi rồi mình đi ăn tối, khỏi nấu.

Mình không có duyên với văn chương, văn nghệ, văn gừng nhưng không chừng đây là cục nợ văn chương của mình, Hải nghĩ bụng.  Tối nay hết lý bắt nhịn nữa, Hải thích thú với ý nghĩ tinh quái.

3 comments:

  1. Nhà văn Trịnh Y Thư có trích dẫn một câu "nhà văn là người vẫn còn hy vọng". Bạn Hoàng chắc cũng nhiều hy vọng, nhưng đáng khen rất tỉnh táo :)

    ReplyDelete
  2. Hông phải chị Ngà họ Phạm chớ ha?

    ReplyDelete
  3. bác DT, tui không những có hy vọng mà còn có tham vọng :) tui đang tham vọng 1 ngày nào đó tui được tiến nhanh, tiến mạnh lên trưởng nhòm, khỏi qua giai đoạn phó nhòm, để nhòm cho đã :) hehehe

    Good idea, Cap, từ bữa nay, khi phịa, anh sẽ chôm vài tên của nhân vật nổi tiếng đương đại, thế là chẳng ai hỏi anh thật hay phịa hehehe.

    Sao cả tuần này im wá dzị? Boss đì hả Cap?

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.