Thursday, August 29, 2013

​​Chiều. Mưa.

​​
Chiều.  Mưa.

Màu trời xám xịt phủ xuống, trùm kín. 

Chùng.

Ngày cuối tháng tám ngắn lại.

Con đường về nhà hằng ngày chợt dài thêm ra, so kè với nỗi nhớ.

Những ngọn đèn xe trước mặt, thắng gấp, màu đỏ làm chóa mắt.

Cánh quạt nước đuổi không kịp cơn mưa ra khỏi mặt kiếng xe.

Như cái đầu không xua được nỗi nhớ xuống vực thẳm.

làm sao em biết bia đá không đau
làm sao em biết lúc cần có nhau

6 comments:

  1. Ối giời mưa rớt vần thơ
    để cho nỗi nhớ nhặt thưa ....hiện về

    ha :) :)

    ReplyDelete
  2. Chuyện gì đây trời. Trời mưa đã ướt, ổng còn ướt hơn mưa nữa :P

    ReplyDelete
  3. dzợ ổng cho ngủ dưới basement chứ gì ặkặk

    ReplyDelete
  4. hehehe DQ, mưa cuối hè dễ ghét :)

    bác David: lâu lâu phịa 1 chút cho ướt át ấy mà LOL

    nàng Tr kia, sao mà rõ tim đen tớ quá vậy? Hmmm :)

    ReplyDelete
  5. Like, like. Nói rõ đi tại sao đau kha kha kha.

    ReplyDelete
  6. hahaah tui để italic, có nghĩ là tui copy cat, tui có hỏi giùm bác nhưng ổng ngủm củ tỏi rùi bác DT wơi :D:D:D

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.