Sunday, December 28, 2014

bắt chước: những ý nghĩ rời

1. Tôi nghĩ những người cai ngục của chính phủ Việt Nam là những người ít chịu đựng được sự cô đơn nhất địa cầu.  Vì khi họ thả Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày..., họ phải tóm Bọ Lập, Hồng Lê Thọ... vào trám chỗ để bầu bạn, đấu láo!

2. Ai bảo đi tu là khổ, đi tu sướng lắm chứ, cầm iPhone, bấm một selfire, rồi Facebook xôn xao.  Vui thú không quên niệm đâu, một vài câu ú ớ, cất tiếng theo, một đám ăn theo, sư toét cười mắt nheo.

3. Tôi đang sống trong mơ: Xăng $2.19/gallon!!!

4. Hai mươi năm trước, chính phủ Mỹ tuyên bố bình thường hóa ngoại giao với Việt Nam.  Hai mươi năm sau, chính phủ Mỹ tuyên bố bình thường hóa với Cuba!  Phải chờ đến hai mươi năm nữa thì chính phủ Mỹ mới tuyên bố bình thường hóa ngoại giao với Bắc Hàn?

5. Nếu muốn tìm dung nhan của nhà thơ, nhà văn Việt đường thời, trong nước cũng như hải ngoại, hãy gia nhập Facebook.

6. Khi những nhà thơ, như Đỗ Trung Quân, nhạc sỹ, như Trịnh Công Sơn, mày mò hội họa; họa sỹ, như Đinh Cường, võ vẽ làm thơ, thì tại sao mình không mơ một ngày làm Iron Chef?  Dù có thất bại, nấu ra dở thúi thì cũng có đồ ăn để hôm sau bới đi làm.  Và dĩ nhiên, don't quit my day job yet.

7. Đừng mơ về hưu, dắt vợ rong ruỗi kinh đô ánh sáng hoa lệ Paris trong vòng 6 tháng nữa, Trần Vũ đã rời bỏ chốn đó sau 35 năm, về định cư ở xứ cao bồi.

8. Cai thuốc!  Biết rồi, khổ lắm, nói mãi, been there, done that!  Muốn thì làm lại chứ khó gì đâu!  Thích thì chiều.

9. Attention!  C'est urgent!!!  Những điều viết ở trên có chút men rượu của mùa lễ lạc, tui hoàn toàn không chịu trách nhiệm nếu bạn tin là thật.


No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.