Thursday, July 30, 2015

em về

em ở phương xa về Sài Gòn
ra tắm biển Mũi Né
vui đùa sóng biển tung tóe
em có biết trên đoạn đường đi xe
qua Hàm Tân đói khổ
nơi cha từng bị tù đày

em về cụng ly với chúng bạn
lũ học trò năm xưa chừ đã lớn
nhảy nhót, hát karaoke, rượu bia suốt sáng
em có biết xeo xéo bên kia đường
chợ trời Nguyễn Văn Thoại
nơi mẹ từng dãi nắng dầm mưa
bán mua quần áo cũ 
kiếm miếng cơm nuôi em độ nhật

em bay ra Đà Nẵng
ở khách sạn năm sao
hăm mấy tầng cao
ngồi nhâm nhi ly cà phê 
ngắm bình minh mặt trời mọc
em có biết ngoài khơi xa
đã không còn là nước Việt

về
rồi đi
thản nhiên tựa người khách lạ
những john, những jack, những jenny, julie...
tiếng mẹ ru hời đã chìm khuất dưới biển sâu

4 comments:

  1. Chắc chắn là không có Đa-vít này rồi

    ReplyDelete
    Replies
    1. chị nhà không cấp visa cho bác phải không? :)

      Delete
  2. Thơ hay, thắm thía phãng phất nổi buồn và chua chát!! Làm sao đây vì đó là sự thật - quá thật !!
    Địa danh Hàm Tân nghe tới đã rùng mình. Ông già ngày xua tù cải tạo ở đó.
    Ngưỡng mộ anh.

    ReplyDelete
    Replies
    1. welcome rang nguyen.

      tui có tật hay lào khào đủ thứ chuyện :)

      Delete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.