Thursday, October 22, 2015

đạo mạo

(Khi/Nếu) tôi còn sống, hãy cho tôi đi biển
núi non này không bóng bikini

những đôi chân dài
quen và không quen
lượn lờ hay biếng lười nằm trước mặt
tiếng sóng vỗ rì rào ru ngủ
những đám mây cao
quen mà không quen

tôi ngồi một mình
với ống zoom cực đại
mây nhỏ nước miếng thèm
gửi cơn thèm lên cơn gió vi vu

buổi sáng
buổi trưa
buổi chiều
quen và cố quen
một mình
tìm tòi một bóng bikini
giữa núi rừng tàn thu

tôi còn sống, 
hãy cho tôi đi biển
núi non này không bóng bikini
kẻo tôi nứng cơn
đạo
mạo
xạo
láo
lào khào
cáo

Note: 

Bài thơ này tôi viết từ lúc 7:00 AM đến 7:30 AM ngày 22 tháng 10 năm 2015, tôi xin thừa nhận bài thơ này ra đời sau tỉ tỉ bài thơ khác.  

Tôi không đạo, tôi chỉ nhạo, ai không cười thì tôi xin hoàn toàn không chịu trách nhiệm.

Hoàng Đái Đường.

2 comments:

  1. Bác này ra biển mà lại nhìn chân à? :p
    Hình như bài này nghe giống bài gì mà chết đưa ra biển gì đó. Tớ không hảo thơ mấy nên không nhớ.

    ReplyDelete
    Replies
    1. bác thử Google cái tên Phan Huyền Thư thì sẽ hiểu hehehe

      Delete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.